Xu Hướng 1/2023 # Vạch Trần “Mặt Thật” Một “Câu Lạc Bộ Chọi Gà Truyền Thống” # Top 7 View | Raffles-design.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Vạch Trần “Mặt Thật” Một “Câu Lạc Bộ Chọi Gà Truyền Thống” # Top 7 View

Bạn đang xem bài viết Vạch Trần “Mặt Thật” Một “Câu Lạc Bộ Chọi Gà Truyền Thống” được cập nhật mới nhất trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Cơ quan CSĐT Công an TP Cam Ranh (Khánh Hòa) vừa hoàn tất hồ sơ vụ án “Tổ chức đánh bạc” và “Đánh bạc” lớn nhất từ trước đến nay tại chúng tôi Ranh; đề nghị VKSND chúng tôi Ranh truy tố trước pháp luật 60 bị can về hai hành vi phạm tội nói trên.

Năm 2011, Công ty Cổ phần Suối khoáng nóng chúng tôi Ranh được cấp phép hoạt động, trong đó có “Câu lạc bộ Chọi gà truyền thống”, có địa chỉ tại khu vực Núi Đất, phường Ba Ngòi, chúng tôi Ranh, do các ông Trần Đình Quyền (45 tuổi, trú phường Cam Phú, chúng tôi Ranh); Phan Tốt (57 tuổi, trú xã Cam Tân, huyện Cam Lâm), Nguyễn Hồng Anh (còn gọi là “Tí tẹc”, 42 tuổi, trú xã Cam Thịnh Đông, chúng tôi Ranh) và Nguyễn Trọng Hiếu (43 tuổi, trú phường Cam Linh, chúng tôi Ranh), ban đầu cả 4 người nói trên góp vốn thành lập danh nghiệp này.

Theo đó, kế hoạch hoạt động của CLB Chọi gà truyền thống này được ấn định vào các ngày thứ Ba, Tư và thứ Năm hàng tuần; nguồn thu của CLB này bao gồm tiền giữ xe, phí vào cổng, thu tiền của mỗi trận “đá gà” và các dịch vụ ăn, uống… cho khách đến chơi đá gà, cũng như khách xem của mỗi trận đấu.

Đối tượng Trần Đình Quyền – nhân vật chính “CLB chọi gà truyền thống”

Chính vì vậy, có thời điểm CLB này đã thu hút hàng trăm lượt người đến tham gia “đá gà” và cá độ “đá gà”. Do đó “thương hiệu” của CLB này ngày càng “nổi như cồn”, thu hút sự chú ý của đông đảo các “thượng đế” không những tại Khánh Hòa, mà còn nhiều địa phương khác như Đắc Lắc, Lâm Đồng, Phú Yên, Đà Nẵng, TP.HCM…

Sau thời gian hoạt động, thấy có biểu hiện không lành mạnh, xuất hiện tổ chức đá gà ăn tiền, cũng như gây mất trật tự an ninh tại địa phương, nên Hội đồng thành viên sáng lập Công ty Cổ phần Suối khoáng nóng chúng tôi Ranh đã phải ngừng hoạt động của “Câu lạc bộ chọi gà truyền thống” này.

Chính vì vậy, từ tháng 11/2012 đã có hai cổ đông rút vốn ra khỏi doanh nghiệp gồm ông Nguyễn Hồng Anh (tức Tí tẹc) và Nguyễn Trọng Hiếu, còn lại hai người là ông Trần Đình Quyền và Phan Tốt vẫn duy trì hoạt động CLB này với quy mô ngày càng lớn .

Xuất phát từ tình hình phức tạp của “Câu lạc bộ Chọi gà truyền thống” , lãnh đạo Công an tỉnh Khánh Hòa đã chỉ đạo Công an chúng tôi Ranh và các đơn vị nghiệp vụ thành lập Chuyên án mang bí số 213G, do Đại tá Nguyễn Văn Thanh – Trưởng Công an chúng tôi Ranh làm trưởng ban để triệt phá “trường gà” có quy mô lớn, trong đó ẩn chứa sự bao che của một “thế giới ngầm” lớn nhất từ trước đến nay trên địa bàn chúng tôi Ranh.

Các khoản tiền thu hàng ngày của CLB này gồm: Thu xe gắn máy 5.000 đồng (đ)/xe, xe ô tô 20.000đ/xe, phí vào cổng 7.000đ/người; ngoài ra ở mỗi trận trận đấu, các con bạc còn phải nộp 1 triệu đ/trận; con bạc nào thắng phải trích 3% trên tổng số tiền thắng cuộc để chi phí “bến bãi” cho CLB này.

Sau khi phá án, cơ quan CSĐT Công an chúng tôi Ranh đã sàng lọc trong 187 đối tượng bị tạm giữ ngày 27/2/2013, đã xác định được 60 bị can vụ án này. Trong đó 10 đối tượng đã có hành vi “Tổ chức đánh bạc”, do hai bị can Trần Đình Quyền và Phan Tốt là chủ mưu, cùng với 50 đối tượng có hành vi “Đánh bạc”. Chính vì vậy, Cơ quan CSĐT Công an chúng tôi Ranh đã hoàn tất hồ sơ vụ án, chuyển đến VKSND cùng cấp đề nghị truy tố trước pháp luật đối với 60 bị can về hai hành vi phạm tội nói trên.

(PLVN) – Nhà nghèo, N. chấp nhận để đứa con nhỏ lại cho bà ngoại rồi sang Trung Quốc lấy chồng. Tại xứ người, N. mới phát hiện mình mang thai nhưng vẫn bị bán.

(PLVN) – Ngày 24/11, Cục Quản lý dược, Bộ Y tế vừa đưa ra văn bản thu hồi toàn quốc dung dịch đậm đặc để pha tiêm truyền Atibutrex của Công ty cổ phần Dược phẩm An Thiên sản xuất do không đạt tiêu chuẩn chất lượng.

(PLVN) – Ông Joe Biden – người được các phương tiện truyền thông nhận định là Tổng thống đắc cử trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2020 – có thể sẽ chọn Janet Yellen, cựu chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang, làm Bộ trưởng Tài chính của mình, CNN đưa tin.

Đại Chiến Ô Trần Chân Và Tía Quỷ

Bài thơ tuyệt hay của tác giả Minh Nhí về trận đại chiến của Ô Trần Chân và Tía Quỷ của Hải Phòng

Đại chiến Ô Trần Chân và Tía Quỷ

Hơn ngàn cây số đường xa. Chiến kê đất Quảng đã ra Thái Bình. Trần Chân võ tướng nhà binh. Hàng siêu tiền đạo thân hình điển trai. Trải qua một chặng đường dài. Đối thủ như một pháo đài phòng không. Chân vàng sắc tía màu lông. Xuất hiện như thể màu hồng ban trưa. Nội lực có đến dư thừa. Trận chiến sinh tử gió mưa mịt mù. Khổng Minh đấu với Chu Du. Vào ngày gió rét ù ù tái tê. Triệu triệu ánh mắt đam mê. Hướng về trận địa miền quê Thái Bình. Trần chân bày trận chia binh. Bát đồ trận pháp như hình trừ ma. Tả xung hữu đột xông pha. Để rồi tiến giáp lá cà giao tranh. Tấn công áp đảo đánh nhanh. Nhưng mà phải phá trường thành vào cung. Tía Quỷ chẳng chút mông lung. Biến đổi trận địa một vùng càn khôn. Đao thương nghe tiếng ghê hồn. Chân cựa chát chúa dập dồn đòn đau. Vang lên như tiếng còi tàu. Tía hiểu thế trận mau mau trả đòn. Lối hay quấn chặt vo tròn. Trần Chân thua thế hao mòn nội công. Sở trường đòn đánh bằng không. Vai lưng đang phải gánh gồng chịu thương. Đúng là khốc liệt chiến trường. Võ công tía quỷ vô lường trước sau. Lối hay chân đánh thật đau. Trần Chân dính trưởng nhạt màu phôi pha. Lửa gần nhưng nước ở xa. Muốn lật tình thế đang xa dần rời. Trần Chân chỉ biết than trời. Có Du sao lỡ còn thời Lượng sinh. Thần thái vẫn giữ yên bình. Chữ nghĩa vẫn giữ như mình với ta. Lạc trôi theo kiếp mê gà. Thế thời hiểu được như ta với mình. Thắng không ngạo nghễ chê khinh. Thua không hề nản chiến binh quật cường. Bại trận nơi chốn đao thương. Trần chân về với đời thường an cư. Thắng trận ngày tám tháng tư. Danh thủ Tía Quỷ đến từ Quảng Ninh. Minh Nhí.

Vạn Cổ Sát Đế Chương 91: Tiêu Trần Hắn Sẽ Đến Không?

Chương 91: Tiêu Trần hắn sẽ đến không?

“Gia Cát gia tộc trưởng mang theo Gia Cát công tử trước đến dự tiệc! Trương gia tộc trưởng mang theo Trương công tử trước đến dự tiệc! Tộc trưởng Từ gia mang theo Từ công tử trước đến dự tiệc!” Một tiếng vang thông báo thanh rõ ràng truyền vào trong hành lang mỗi một người trong lỗ tai.

Khá lắm!

Lần này thứ nhất là là tộc trưởng của ba đại gia tộc cùng công tử, hiển nhiên là kết bạn mà đến, đồng thời cũng coi như cho đủ (chân) Cơ gia mặt mũi. Ánh mắt của mọi người toàn bộ quăng hướng cửa phương hướng, quả nhiên thấy tam trung niên nam tử đeo này ba công tử đến.

“Tư Đồ huynh, xin lỗi không tiếp được xuống.” Cơ Thành công hướng Tư Đồ Bắc cáo lỗi hạ xuống, ngay sau đó vẻ mặt tươi cười hướng cửa phương hướng nghênh đón đi, Cơ Hạo Nguyệt cũng không dám chậm trễ lập tức theo sau. Ba đại gia tộc tới cũng đều là nhất cấp quan trọng nhân vật, chính là Cơ gia cũng không dám chậm trễ chút nào, nếu không đắc tội Tam gia, coi như là Cơ gia cũng không chịu nổi.

Rất nhanh Cơ Thành công chào hỏi tam gia tộc trưởng cùng công tử nhập tọa, khách khí mấy câu liền mang theo Cơ Hạo Nguyệt đi cửa nghênh đón thứ khác khách quý rồi, phía sau khách nhân khả không phải bình thường khách nhân, có Liễu gia, Triệu gia cùng Lý gia, còn có một Cự Vô Bá (Big Mac) siêu cấp gia tộc Sát gia.

Phía trước Tam gia nhất định sẽ phái người đi tới, cũng không biết Sát gia có thể hay không sẽ phái người đi tới? Dù sao hai ngày trước Sát gia mới hung hăng làm thịt Cơ gia một đao, đối với lần này tất cả mọi người rất mong đợi.

“Liễu gia tộc trưởng, Liễu gia đại trưởng lão, Liễu đại tiểu thư, trước đến dự tiệc!”

Lại là một tiếng vang thông báo thanh âm, lập tức hấp dẫn trong hành lang người chú ý, nhất là nghe được “Liễu đại tiểu thư” bốn chữ này, tất cả nam nhân đều giống như gà chọi hăng tiết một dạng hưng phấn lên, ánh mắt lóe sáng lửa nóng nhìn về cửa phương hướng.

Quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, ba đạo nhân ảnh lần lượt đi vào trong hành lang. Trước là một vóc người cao lớn, nhức đầu mặt đang, mày rậm mắt to hơn ba mươi tuổi nam tử, nam tử này chính là Liễu gia tộc trưởng, Liễu Như Hổ!

Liễu Như Hổ là Sát Đế Thành trẻ tuổi nhất tộc trưởng, cũng là một cường đại nam nhân, 36 tuổi độ tuổi tu vi thì đến được Tử Tượng cảnh một tầng, hơn nữa còn là thần ban cường giả, hắn thần ban cùng Cơ Hạo Nguyệt một dạng, chính là kim giáp thần ban thưởng! Thực lực của hắn đúng như tên của hắn một dạng cường đại như hổ!

Thực lực cường đại là hắn còn trẻ như vậy là có thể đảm nhiệm một nhà dài nguyên nhân chủ yếu, bởi vì sự hiện hữu của hắn, Liễu gia chiến lực vô cùng cường đại, gần kém hơn Sát gia, vị cư tám đại gia tộc đứng đầu, cộng thêm Liễu gia bán đấu giá khổng lồ tài lực, Liễu gia chỉnh thể thực lực cường đại vô cùng.

Chúng nam nhân đem kính sợ ánh mắt từ Liễu Như Hổ trên người chuyển dời đến đạo thứ hai thân ảnh trên người, ánh mắt lập tức trở nên lửa nóng nóng hổi.

Bởi vì đạo thứ hai thân ảnh có vô cùng đầy đặn nhưng lại có lồi có lõm vóc người, này cụ mạn diệu vóc người không giây phút nào không có ở phát ra thành thục phong vận cùng vô cùng hấp dẫn, nàng còn có tuyệt mỹ gương mặt, quyến rũ phong tình, làm cho nam nhân muốn ngừng mà không được, nàng chính là có Sát Đế Thành ma nữ danh xưng Liễu gia đại tiểu thư — Liễu Như Nguyệt.

Liễu Như Nguyệt xuất hiện nhất thời để cho không khí lửa nóng, nàng lập tức đem tiêu điểm của mọi người toàn bộ hấp dẫn đến trên người của nàng, tựa hồ cái này yến hội không phải vì Cơ Hạo Nguyệt mà mở, mà là vì nàng chuẩn bị dường như.

Liễu Như Nguyệt cảm nhận được như thế lửa nóng ánh mắt, không có một chút không có thói quen cảm giác, nàng mang trên mặt nhợt nhạt nụ cười, có chút mệt mỏi ánh mắt quét mắt liếc một cái đại đường đang ngồi mọi người, cũng không có phát hiện cái kia quen thuộc trong lòng mong đợi thân ảnh, không khỏi có chút thất vọng, vốn là có chút hăng hái nàng nhất thời trở nên hăng hái tẻ nhạt rồi.

Đi theo Liễu Như Nguyệt phía sau là một hơi có một chút lưng còng lão ẩu, thoạt nhìn là bình thường hiền lành lão bà bà, nhưng là không người dám khinh thị nàng, bởi vì nàng nhưng là Liễu gia đại trưởng lão, người ta gọi là Liễu bà bà. Liễu bà bà xác thực thực lực không người nào biết, chỉ biết là tu vi của nàng ít nhất Tử Tượng cảnh giới tam trọng trở lên, rất có thể là Tử Tượng cảnh đỉnh phong cường giả, về phần có hay không đột phá đến Thiên Tượng cảnh không người nào biết.

Liễu gia chỉ dựa vào Liễu Như Hổ cùng Liễu bà bà có thể ở Sát Đế Thành chiếm cứ một chỗ ngồi, trở thành tám đại gia tộc thực lực tiền tam đại gia tộc.

Cơ Thành công ánh mắt không lưu dấu vết Liễu Như Nguyệt cái này cực phẩm mỹ nữ trên người quét qua, ngay sau đó đưa ánh mắt đặt ở Liễu Như Hổ trên mặt, nụ cười trên mặt càng thêm rực rỡ rồi, nhiệt tình vô cùng cười nói: “Liễu lão đệ, đại giá quang lâm, lệnh ngu huynh hàn xá nhà cỏ rạng rỡ, mời vào! Mời vào!”

Cơ Thành công đối đãi Liễu Như Hổ thái độ so sánh với phía trước bất luận kẻ nào cũng muốn nhiệt tình, hiển nhiên Liễu gia thực lực còn có Liễu Như Hổ cường đại để cho Cơ Thành công cực kỳ kiêng kỵ.

Cường giả chẳng phân biệt bối phận cùng số tuổi, chỉ cần ngươi đầy đủ cường đại, chỉ sợ ngươi cùng người nhà xê xích mấy chục tuổi, cũng sẽ thắng được người khác kính sợ. Cơ Thành công tu vi Tử Tượng cảnh nhị trọng đỉnh phong, mặc dù so sánh với Liễu Như Hổ cao hơn một nặng, nhưng hắn không phải là thần ban cường giả, có thể nào cùng ngũ đẳng kim giáp thần ban cho Liễu Như Hổ so sánh với?

Dựa vào Liễu Như Hổ thiên phú dùng không được bao lâu là có thể đuổi kịp và vượt qua Cơ Thành công, hơn nữa đem Cơ Thành công xa xa vứt ở phía sau, đây chính là thần ban cường giả ưu thế, tốc độ tu luyện cùng thần ban đẳng cấp cao thấp thành có quan hệ trực tiếp.

“Cơ lão ca, khách khí rồi, ta nghe nói Cơ hiền chất cũng thức tỉnh kim giáp thần ban thưởng, trong lòng rất là cao hứng, vì vậy tới bái phỏng Cơ lão ca, chúc mừng Cơ lão ca sinh một con trai ngoan giỏi a! Ha ha!” Liễu Như Hổ thanh như hổ gầm, có chút khí thế, có loại trời sanh vương giả uy thế, nếu như hắn sanh ở nhà đế vương, rất có thể trở thành một ưu tú vương giả.

“Liễu lão đệ biết… Nhất dụ-dỗ lão ca vui vẻ! Ha ha! Di? Đây không phải là Sát Đế Thành chi hoa Liễu đại tiểu thư sao? Không trách được đột nhiên cảm giác vô cùng chói mắt, thì ra là như vậy, ha ha! Chỉ đùa một chút, tới, ba vị xin mời ngồi!”

Cơ Hạo Nguyệt nghe được tựu Liễu Như Hổ như thế chẳng khách khí lời nói, nhất thời vui mừng hiện trên chân mày, nhưng lại mở lên Liễu Như Hổ cùng Liễu Như Nguyệt hai huynh muội nói giỡn, mục đích rất rõ ràng, hi vọng mượn lần này gần hơn cùng Liễu gia quan hệ, Cơ gia nhận lấy Sát gia chèn ép, nếu như có thể nhiều kết giao mấy cường đại đồng minh, đây chính là thiên đại – hảo sự.

“Cơ tộc trưởng giễu cợt tiểu muội rồi.” Liễu Như Nguyệt phong tình vạn chủng trắng Cơ Thành công liếc một cái, đi theo Liễu Như Hổ đi về phía tận cùng bên trong một tờ tiệc rượu.

“Ba vị, xin mời ngồi!”

Cơ Thành công bị Liễu Như Nguyệt điện giật rồi, chờ hắn phục hồi tinh thần lại, phát hiện Liễu gia ba người đã tự hành đi về phía bên trong rồi, vội vàng truy cản kịp đi ân cần an bài vị trí tốt nhất rồi, ánh mắt lặng lẽ nhìn một cái diễm quang chiếu người Liễu Như Nguyệt sung mãn hai vú, cảm khái một tiếng: Quả nhiên là vẫn hại người hồ ly tinh!

Sau đó một trong tám đại gia tộc Triệu gia cùng Lý gia tộc trưởng cùng công tử cùng tiểu thư cũng lần lượt đến, Cơ Thành công cùng Cơ Hạo Nguyệt tự nhiên cùng bọn họ một phen hàn huyên, thái độ vô cùng nhiệt tình.

Lúc này, mọi người phát hiện một bắt mắt sự thực, đó chính là tám tộc trưởng của đại gia tộc cũng đều xuất hiện ở Cơ gia, này tựa hồ có chút không thể tưởng, nhưng là thật thật tại tại chuyện tình.

Tám đại tộc trưởng tụ hợp tình huống như thế rất nhiều năm không có phát sinh, hiện tại nhưng lại ở Cơ gia xuất hiện, là chuyện tốt hay (vẫn) là xấu sự tình? Hay (vẫn) là biểu thị cái gì chuyện trọng đại sắp sửa phát sinh? Hết thảy vẫn chưa biết được.

Khách nhân kém không nhiều cũng đều đến đông đủ, chỉ chờ nhất khách nhân trọng yếu — Sát gia người, Sát gia người sẽ hay không tới, không có ai có thể bảo đảm.

Sát gia nếu là phái người tới, Cơ gia sẽ tất cả đều vui vẻ, nếu là Sát gia không phái người tới, Cơ gia cũng chỉ có thể làm bộ như vui mừng, mà không dám tỏ vẻ không chút bất mãn, nếu không dùng không được bao lâu Sát gia hắc giáp kỵ sĩ cùng binh lính sẽ đem trọn Sát gia san thành bình địa, chó gà không tha!

Đợi chờ Sát gia đồng thời, mọi người không khỏi nghĩ tới gần đây đem cả Sát Đế Thành náo đắc dư luận xôn xao náo loạn một người tuổi còn trẻ nam tử, nam tử trẻ tuổi này chính là Tiêu Trần.

Tiêu Trần hiện tại danh khí như mặt trời ban trưa, bất kể hảo danh tiếng hay (vẫn) là danh tiếng xấu cũng làm cho Sát Đế Thành mọi người khắc sâu ấn tượng, hơn nữa Cơ gia cùng Tư Đồ gia càng là đối với Tiêu Trần đau đầu không dứt, nhưng lại không thể làm gì.

Mọi người cũng đều mong đợi lần nữa thấy Tiêu Trần, nghĩ đối với Tiêu Trần thần này bí Sát gia tới mới công tử hiểu rõ hơn mấy phần, chỉ có hiểu rõ hơn Tiêu Trần mới có thể tận lực tránh khỏi đắc tội Tiêu Trần, miễn đi tai bay vạ gió, dù sao Cơ gia cùng Tư Đồ gia nhưng là tốt nhất ví dụ, một phần ba sản nghiệp cũng không phải là số lượng nhỏ a!

Tiêu Trần hắn sẽ đến không? Đây là đại đường trung mọi người lúc này nghi vấn.

Convert by: Hoàng Hạc

Giao diện cho điện thoại

Truyện Ngắn Trần Bảo Định: Gia Định Thành Truyền Thuyết Kê Quyền Đông Định Vương Nguyễn Lữ

VHSG- Trường gà Bến Nghé vắng lặng từ rất lâu sau trận tử chiến giữa Kim Ô và Nhật Nguyệt. Đông Định Vương thẫn thờ đứng nhìn bầu trời Gia Định chớm vào tiết xuân, mùi máu gà vương vãi đấu trường hắt hơi theo gió khác chi mùi máu chiến binh ở chốn sa trường. Thời loạn, tất lấy loạn trị loạn! Vương suy nghĩ rất lung: “Một đất nước mà chia năm bờ cõi, thì đất nước còn gì đất nước?”(1). Gió thổi thốc vạt chiến bào phát ra tiếng kêu như tiếng tặc lưỡi: ” Dân tình sao chịu thấu! “…

– Bẩm Chủ soái, trời ngả chiều rồi! Mời Chủ soái, về thôi!

*

Đêm Gia Định lặng như tờ, yên nhưng không tĩnh. Yên là do mấy tầng lớp quân canh giữ. Không tĩnh vì dân chúng vẫn âm thầm theo Nguyễn Ánh ngầm chống lại Tây Sơn. Tại sao, họ chống lại Tây Sơn? Vương tự hỏi chính mình chẳng biết bao lần như thế! Nỗi buồn gậm nhấm, ngấm vào trong lắm lúc bực dọc khiến Nguyễn Lữ trằn trọc suốt đêm không ngủ nằm nghĩ miên man…

Năm lên mười, Lữ cùng hai anh Nhạc, Huệ khăn gói xuống Bằng Châu (An Nhơn) thọ giáo thầy Đinh Chảng tu thân, học chữ, luyện công. Được hai năm, mẹ cho lên An Thái bái sư Trương Văn Hiến, người thầy giáo danh thơm khắp vùng Tuy Viễn. Lúc nầy, Huệ và Lữ tiếp tục sự học, còn Nhạc trở về nhà coi sóc cơ sở làm ăn thay cha(2). Ngoài việc dạy chữ, Giáo Hiến dạy luôn cả võ và chỉ dạy “Miên quyền ” duy nhất cho Lữ. Có lẽ, qua thời gian sống chung, gần gũi thầy đã thấu rõ tư chất lẫn thể chất của trò. Một thể chất tuy mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một tư chất đậm đặc lòng nhơn ái.

Trăng đầu hôm, thứ trăng non mang gió chướng thổi về từ biển mơn trớn, vuốt ve người xa xứ lăn tăn nhớ nhà. Lữ cứ đứng tần ngần lặng nhìn bóng trăng khuya chạnh lòng nhớ bạn, nhớ quê, nhớ những trận đá gà ăn sâu vào tâm hồn thời thơ ấu. Gà chọi Bình Định, từng nổi tiếng “Hùng kê” khắp dải đất miền duyên hải, không hẳn nó có tầm vóc, cơ bắp to khỏe mà vì sự chịu đòn bền bỉ, ra đòn nhanh và chính xác! “Yếu có thể đánh mạnh, thấp có thể đánh cao, nhỏ có thể đánh lớn, ít có thể đánh nhiều’‘(3). Nghiền ngẫm, Lữ đã nghiệm ra Hùng kê, nó có một cái gì đó thuộc về căn cơ qua những thế lùi-tấn, chạy-nhảy, đá-móc, né-mổ, đâm-xỉa …chọt thẳng vào tử huyệt đối phương thay cho cơ bắp chẳng khác mấy với lối võ Miên quyền thầy đã từng dạy. Ngoài giờ học, những lúc rảnh rỗi Lữ thử luyện Miên quyền kết hợp pha lẫn các thế đánh Hùng kê, hình thành một thứ “võ gà ” tuyệt chiêu kỳ thú khi qua tay người; cái thể chất mảnh khảnh như tiếp nhận khí lực cuồng phong “âm-dương nhất thể” thi triển nhanh như tia chớp, biến hóa chẳng khác dòng nước chảy sông Côn mùa lũ.

Nhất cử, nhất động của Lữ, Giáo Hiến đều âm thầm theo dõi, không bỏ sót một chi tiết nào!

Với ông, ba anh em nhà Tây Sơn mỗi người một vẻ và cả ba hội đủ yếu tố: Thiên thời (Nhạc), có tài điều hành, tổ chức kinh bang tế thế; Địa lợi (Huệ), có sức mạnh phi thường, đường đao uy vũ, thao lược thần tốc, có tài điều binh khiển tướng; Nhân hòa (Lữ), lại có tài ngoại giao, thu phục nhân tâm, cốt cách đạo gia tiềm ẩn căn cơ võ học. Có lẽ, đây là khí thiêng sông núi tái tạo đang ứng với sấm truyền lan tỏa trong dân chúng: “Tây khởi nghĩa, Bắc thu công” chăng? Giáo Hiến như bừng tỉnh, ngửa mặt nhìn trời Tây Sơn vằng vặc sao, bỗng mỉm cười lẩm nhẩm một mình:

– Thời khắc đã đến… Cớ sự sẽ thành đại sự!

2.

– Bẩm Chủ soái, ở Gia Định gà nòi để đi chiến trận. Hay dở, thắng bại vốn gốc từ mẹ truyền giống và dạy dỗ.

Đông Định Vương lắng nghe viên Trưởng cấm vệ nói về căn cơ giống gà đá ở vùng đất do ông trấn nhậm, cai quản coi có gì khác, có gì đặc sắc và vượt trội so với gà xứ Tây Sơn.

– Nghĩa là, mái quyết định chớ chẳng phải trống?

Đông Định Vương vặn hỏi viên Trưởng cấm vệ.

– Bẩm Chủ soái, đúng vậy! Không ai hiểu con bằng mẹ và ngay từ lúc con chào đời, mẹ cận kề nuôi dưỡng và bảo vệ con chớ không hẳn là cha. Người lão luyện, kẻ tinh đời mới có thể thấu suốt và tiên đoán được tài năng con mái gốc nòi sẽ tạo ra những đứa con lẫy lừng chiến trận ở ngày mai. Cố nhiên, con mái gốc nòi bao giờ cũng tự nó có một trường phái riêng, không lẫn vào đâu: Thiết diện vô tình, Tiều phu đốn củi, Nhơn đầu hổ…

Nghe viên Trưởng cấm vệ nói, Vương liền liên tưởng tới câu thành ngữ trong dân gian “chó giống cha, gà giống mẹ “. Ngài vui ra mặt!

– Vậy, đòn và thế mái nòi dạy đàn con?

– Bẩm, rõ là vậy!

Rồi, viên Trưởng cấm vệ thành Gia Định nói rằng: Mỗi con mái nòi đều có những ngón đòn độc, những thế bí truyền rất hiểm, không lọt ra ngoài như đá sỏ ngang, đá chém, đá mé… thậm chí “hồi mã thương” kiểu La Thành. Nhưng, trong đàn gà đâu phải con nào cũng học và thực hành thông thạo những điều mẹ dạy, để trở thành tướng ” bách chiến bách thắng” lưu danh thiên cổ. Nó phải hội đủ những điều kiện về tiêu chuẩn: Tướng – Tông – Lông – Vảy…

– Bẩm Chủ soái, bỉ nhân xin mạo muội nói một câu đắc tội.

Nguyễn Lữ vốn tư chất hiền lành và có căn tu từ rất sớm. Ngài vừa chủ nhân, vừa nạn nhân bị cuốn hút vào vòng xoáy nghiệt ngã của thời cuộc “tranh bá đồ vương”. Vì tình máu mủ ruột rà, vì nghĩa đối với Tây Sơn, ngài chưa vượt nổi lên trên thị phi và thế sự. Ngài hiểu, lúc lâm nguy viên Trưởng cấm vệ sẵn sàng chết thế mình, nên nói một câu bỡn cợt để có tiếng cười giữa chủ và tướng!

– Với ta, tội chỉ có rẻ chớ không có ”đắc”. Ngươi nói thử, ta nghe!

Viên Trưởng cấm vệ quỳ xuống:

– Đất Gia Định điêu linh, lòng người Gia Định ly tán! Cớ sao nên nỗi? Dân chúng và tướng sĩ Gia Định Thành, chê trách Chủ soái mê đá gà hơn lo việc nước!

Từng cơn gió bấc từ phương Bắc mang cái lạnh về Nam, làm chiến bào Chủ soái Gia Định Thành run lên và run lên, từng chập từng hồi; không biết cái run lên đó, vì tức giận lời viên Trưởng cấm vệ vừa nói hay run lên, vì sự bất lực trước tình cảnh đất nước bị phe phái phân cắt từng mảnh vụn, dân tình oán thán khắp nơi!?

3.

Ta đâu có nước để mà lo, ta đâu có đất để mà giữ. Cái đó thuộc về anh của ta. Ta không muốn núi sông phải khắc tên mình, thì ta nào mong dân chúng tung hô “vạn tuế”! Đông Định Vương biếng ăn, mất ngủ, bởi sợ cái sự ngày mai của Tây Sơn.

Hằng đêm Vương nhớ nằm lòng lời Giáo Hiến căn dặn:

– Võ học trong thiên hạ là bể học mênh mông, người học võ chủ yếu vẫn luyện theo hai phái chính: Ngạnh công và Nhuyễn công.

Ngạnh công, thích hợp cho người có thể lực cường tráng, chuyên dùng lực tấn công đối phương thủ thắng như Thiết sa chưởng, Thất bộ công… ra đòn như vũ bão.

Nhuyễn công, dành cho người có thể trạng mảnh khảnh, ốm yếu, tánh khí ôn hòa chuyên dùng nhu lực, chủ yếu tự vệ; thế võ nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng ra đòn độc và nhanh như tia chớp khắc chế đối phương như Nhất chỉ thần công, Thái cực quyền…. Đó là nguyên lý cơ bản của võ học nhưng chưa hoàn toàn tinh thông ,một khi người luyện võ đạt đến cảnh giới thượng thừa, thì Ngạnh hay Nhuyễn sẽ chẳng còn ý nghĩa gì, bởi nó phát ra bằng nội-ngoại-khí công tương tác cộng lực và biến hóa theo nhơn tâm hoặc thú tâm tùy thuộc kẻ sử dụng. Thầy dạy Miên quyền cho con không nhằm giúp con trở thành hổ tướng, tranh ” bá đồ vương” trong thiên hạ, mà nhằm giúp con bảo vệ thân con giữa thời tao loạn; đồng thời, con có thể dùng nó khai thông huyệt đạo chữa bịnh cứu người.Tuyệt nhiên, tự nó không có chữ “Hùng” ở đây. Nếu có, chỉ có chữ “Nhẫn”. Không hoặc thiếu “Nhẫn”, chẳng thể tiếp cận được với Miên quyền đến cảnh giới cao, con hãy nhớ kỹ!

Nguyễn Lữ không thể nào quên cái đêm trăng thu năm đó, sau khi phụ người nhà của thầy đi lấy nước sông Côn phía tả ngạn về làm bún song thằn. Mồ hôi mồ kê còn dính lưng áo và lấm tấm trên mặt, thầy bảo ra sau vườn nhà có chút chuyện. Sương níu ánh trăng trải dài cánh đồng qua An Vinh lấp lánh huyền ảo. Thầy đưa tách trà Thiết Quan Âm đương bốc khói, rồi nói:

– Uống đi con cho đỡ mệt và ấm bụng!

Tiếng vạc kêu rời rạc qua bầu trời trăng.

Nhìn đứa học trò bằng ánh mắt trìu mến và tinh tường, thầy chậm rãi giảng dạy:

– Chữ Võ, viết theo lối Hán bao gồm một bên chữ Chi(ngừng lại), một bên chữ Qua (giáo mác), nghĩa là ngừng chiến đấu, tấn công; là tự vệ cùng tạo hòa khí tương ái, tương thân. Và, Đao trên Tâm dưới; ghép lại thành chữ Nhẫn. Đao sẽ chặt Tâm, khi Tâm không yên. Nếu Tâm yên, Đao tức khắc bị vô hiệu, là Đạo. Được – Mất từ đây, Họa – Phúc cũng từ đây!

Hồi đó, thôn nữ An Vinh đảm đang việc nhà, trai tráng An Thái ngày lao động kiếm sống, đêm tập luyện võ nghệ nung nấu chờ cái ngày… “Tây khởi nghĩa Bắc thu công” cùng đứng lên diệt loạn thần Trương Phúc Loan, lấy chính nghĩa phò Thái tử Nguyễn Phúc Dương cứu lê dân. Có lẽ vì vậy, người Bình Định có câu: “Trai An Thái, gái An Vinh”.

Thầy trầm ngâm, cái trầm ngâm của bậc hiền nhân tự chủ bản thân và nắm vững cái thời đẩy cái thế thành đại cuộc.

*

Nếu, Miên quyền là con mắt, thì chữ Nhẫn là con ngươi của mắt. Mắt nhìn mọi sự vật, nhưng mắt không thể hành động. Muốn hành động, mắt phải có công cụ hành động mà công cụ hành động sắc bén đó, không có gì tốt hơn là “võ gà”! Đặc biệt võ gà Gia Định. Đông Định Vương nhiều lần tự hỏi: Cơ duyên trời đất tặng ta chăng?

Ngài thường nói với Trưởng cấm vệ, rằng ngài không thích thú “Gà chạy xe buông tát”, bởi nó thiếu chất người quân tử. Vừa bỏ đòn đã giả bộ bỏ chạy, đối thủ tưởng đối phương hèn nhát nên rượt đuổi nà, bất ngờ đối đối phương phóng những đòn trí mạng vào chỗ hiểm, đối thủ dính đòn vô phương cứu. Dẫu không thích thú, nhưng nó giúp cho Vương nhận ra các nối điểm đặt chân chỗ nào: Đòn hầu, chủ yếu đặt vào hầu; đòn kiềng, chủ yếu vào vai, nách, lưng; đòn mé, chủ yếu vào tạng và khoan mặt. Thường lối vào, lối khóa và khắc chế đối thủ ra sao, tâm tính nó cũng thể hiện như vậy. Thật ra, chỉ kẻ háo thắng, dựa vào sức mạnh cơ bắp mới dính đòn.

Vương nhẫn nại đưa từng thế đá của từng loại gà nòi đất Gia Định bổ sung vào Miên quyền điểm qua 12 tử huyệt trên thân pháp của đối phương sơ hở. “Lùi tát hay cắt dọc buông tát”, sự biến tấu đòn dọc; đòn kiềng vai, đầu mặt, cần non…chờ đối thủ vào đúng nhịp, bộ cước lùi lại vừa tầm, tung nhanh đòn dọc chính xác vào đối thủ. Ở căn cốt Miên quyền gọi nhẫn nhịn là chờ cơ hội kết thúc.

Nhiều ngày, Đông Định Vương say mê ngồi hằng giờ chú tâm, mục kích gà nòi Trấn Giang đá kiểu “Bướng trên săn thủ cấp”, nó giống chiêu thứ năm và thức thứ ba của Miên quyền: Nhẹ nhàng đi lối trên, ngón trỏ (nhất dương) điểm huyệt thái dương, vỗ nhân trung với động thái cực nhanh và dứt khoát. Gà Trấn Giang có biệt tài săn mắt và mỏ đối thủ, đồng thời sử dụng tuyệt chiêu dùng đôi cựa đút lỗ tai, khiến đối thủ tá hỏa tam tinh, bỏ chạy xấc bấc xang bang.

Những thế đá “cắn gối”, “đá mu lưng”, “bấu diều cắn kiềng”, ” dong trâu đuổi tảng”, “đá vỉa” … ẩn chứa điều kỳ diệu Cương – Nhu trong nguyên lý Đao – Tâm. Một khi Cương – Nhu hòa lẫn nhau, việc chi Âm – Dương chẳng là cần nhau và trong Âm đã có Dương, trong Dương đã có Âm, hễ biến tất có hóa!

*

Tiết xuân Gia Định ấm áp, lòng người Gia Định hào hiệp, hào sảng và không có cái bụng hẹp hòi, cố chấp. Giặc đến, tụ nhau đánh; đánh không lại, rã hàng lẩn trốn đợi thời. Thời thuận thế, họ tiếp tục tụ lại đánh tới…Cứ vậy, kéo dài tháng nầy qua năm nọ, dẫu kẻ sở hữu ” sức mạnh cái thế ” cũng chẳng thể chịu nổi. Đông Định Vương bồi hồi nhớ lại:

– Trong Miên quyền, thầy ta dạy có lối nội công. Lối đó, chẳng khác mấy cái lối vào đòn và chịu đòn của con gà tử mị, nghĩa là lối yếu mềm, nhu không nhược, giả chết. Gây đối thủ chủ quan, tạo đối thủ cao đạo khinh địch. Về chuyện nầy, Tây Sơn đã xử dụng lối nội công chiếm gọn hai kho lương nơi Càn Dương và Nước Ngọt, vây và dọa Tuần vũ Nguyễn Khắc Tuyên bỏ ấn tín, kim bài; bỏ thê tử, bỏ áo mão cân đai, chẳng kịp mặc nội y…chạy thục mạng về Tân Quan.

Đông Định Vương mơ màng, tự hỏi:

– Tại sao, các lối đá của gà xứ Gia Định giống và trùng khớp với các lối đánh của Miên quyền?

Đông Định Vương rất vui khi phát hiện điều kỳ thú đó!

Như tâm đã định, buông bỏ thế sự, Vương quyết giao cả cho Thiếu phó Phạm Văn Tham cai quản kể cả việc quân lẫn nội trị. Hẳn là, ngài thấu hiểu lòng người Gia Định không thuộc Tây Sơn. Và, cái thời ló lần lên thuộc về Nguyễn Ánh. Tây Sơn chỉ nắm được cái cơ để đánh Nam phạt Bắc, sống chết sa trường, đánh quân xâm lược giữ vững bờ cõi… Vương từng nhìn trời và tự hỏi: “Như vậy, trời có bất công chăng?”…

4.

Khuya hôm đó, Đông Định Vương cải trang, giả dạng nhận là sư kê Thiệt; đồng thời, kết giao với vợ chồng Bảy Đọi, Hai Chảng, để dễ bề lân la, xâm nhập các trường gà.

Một hôm, Hai Chảng tức cái mình, nói hoài mà thằng chồng cứ trắm trơ trắm trất. Trước nay, mạnh dùng sức, yếu dùng thế; sự thường là vậy. Rồi, Hai Chảng lầm bầm trong miệng:

– Tối ngày, hễ nói ra chuyện đá gà thì y như rằng, phải nhắc sư kê Thiệt.Tui nói: Thiệt ở đây là thiệt thua, có nghĩa thua thiệt chớ không hẳn thiệt thà…Thằng chồng tên Đọi, nghĩa là chẳng còn một cái lông gà mần thuốc hoặc dùng ráy lỗ tai cho đã ngứa! Đọi chơi với Thiệt, thế nào rồi cũng “bán vợ đợ con”.

Đương ngon trớn lầm bầm, lắp bắp một mình; Bảy Đọi mặc quần dài đáy giữa, quần vén ống thấp ống cao; ở trần trùng trục, áo vắt vai; mở cổng rào bước vô nhà xụi lơ cán cuốc.

– Bị đâm lút cựa, phải hôn?

Hai hỏi trỏng, không thèm quay mặt ngó Bảy.

Buổi chiều quê, bóng nắng ngày còn sót lại đâu đó, chầm chậm ngả qua cây rơm sau vườn.

Hai đứa quen nhau nơi đấu trường kê Mỹ Hòa miệt Cao Lãnh. Bảy ở bạn nhà Cai tổng Gà, chuyên nghề ”bồng nước” và đưa “Hùng kê sát thủ” đi đá khắp chốn giang hồ lục tỉnh. Ngày đó, Hai thuộc gái “bán trường kê”. Người phương xa thắc mắc: Sao gọi gái “bán trường kê”?

Gái “bán trường kê” là những thôn nữ sau ngày mùa, rảnh rỗi nên bám theo trường gà để bán: Khi thì cháo vịt, cháo lươn, cháo cá…lúc bánh tét, bánh ít, khoai mì khoai lang… chè thưng chè môn…nước dừa, nước sâm! Cũng giống như gái “bán vàm”, là những thiếu nữ bơi xuồng, chèo ghe bán thức ăn, nước uống cho khách thương hồ ở tàu thuyền đang neo đậu vàm sông chờ con nước. Sở dĩ thiên hạ né gọi trường gà mà gọi trường kê, bởi kỵ húy Cai tổng Gà!

Má rầy rà Hai hết xiết, Hai Chảng vẫn gọi Bảy Đọi là thằng chồng, không vì lớn hơn chồng năm tuổi mà vì, Hai quen miệng.

– Thằng chồng ơi! Thôi, tắm rửa mình mẩy rồi ăn cơm, kẻo tối!

Chẳng nghe tiếng trả lời trả vốn, Hai ở nhà dưới nói gióng lên nhà trên:

– Thua keo nầy, bày gầy keo khác!

*

Phải rồi, vợ mình nói có lẽ đúng. Thất bại thường từ những tiểu tiết mà ta không để ý và dễ bỏ qua. Cương vượt trên nhu chưa phải lúc thì đâu hẳn mạnh thắng yếu?

Bảy nằm vắt võng suy nghĩ rất lung:

– Việc nầy coi vậy mà hệ trọng, cần bàn với Sư kê mới đặng.

Trưa hè nắng cháy da! Cháy da mặc cháy da, Bảy nhất định phải đi gặp thầy gà cái đã.

– Nắng nôi nóng bức như vậy, chú em gấp gáp tìm qua có việc chi?

Mặt mày Bảy đỏ ké vì say nắng, thở còn chưa kịp nói chi đến chuyện trả lời.

– Thua mấy trận liên tiếp, chú em chạy độ rồi phải hôn?

Bảy vói tay múc gáo nước ực một hơi, tay cầm nón lá quạt sành sạch.

– Sư kê nói nghe tức cười, đã vào chốn giang hồ, Bảy nầy sợ chi gió tanh mưa máu? Lỡ cháy túi vải, lóc da thay túi, chớ có đâu chơi cái kiểu “trâu bẩn vấy bùn”!

– Chà! Cái thằng một chữ cắn đôi lận lưng còn không có, bữa nay bày trò nói chữ!

Sư kê Thiệt cười ngất, thiếu điều tét háng đáy quần.

– Chú em học lóm chữ hồi nào mà dám, “khua môi múa mép” với qua?

– Hồi hôm con vợ nó dạy. Ai ngu cho mình học lóm!

Vợ tui nó cắt nghĩa, như vầy:

– Đẻ tui, má nín thở rặn banh càng đau muốn chết! Bởi, hình hài tui lớn quá khổ. Đầy tháng, má ngó hình vóc mà đặt tên cúng cơm cho con: Lớn tổ chảng, thì đặt tui là Chảng. Về mần vợ thằng chồng, cái gì của tui cũng chảng, chỗ nào tui cũng chảng…thằng chồng sướng muốn chết! Thằng chồng biết tại sao không?

Thầy gà nghe ngứa lỗ tai, ngẫm nghĩ: ” Mới vắng nhau một ngày, hôm nay tự dưng nó nhiều chuyện và mỗi chuyện, nó đi đường huờn rộng quá xá cỡ…”

– ” Gà giống mái, chó giống cha “, gà đá do mẹ dạy nết và truyền thụ võ công; thầy gà không những nuôi dưỡng, coi chưn vảy, màu sắc lông, mồng cổ…xổ gà…rồi mang “tướng quân” ra đấu trường với tiểu xảo ra kèo cáp độ mà đặng, mà được.

Nói tới đó, con vợ xề xang:

– Gà chỉ có vậy, thua là lẽ thường; không thua mới lạ!

Sư kê đương ngồi xếp bằng, bật giò ngồi chồm hổm:

– Gà mần sao mới thắng?

Sắc diện Sư kê tố giác Sư kê mất bình tĩnh.

– Qua cả đời lăn lộn trong cái nghề nầy và cũng từ cái nghề nầy…Xin lỗi, đâu tự nhiên thiên hạ gọi qua là Sư kê!

Sư kê nhịp song lang:

– Con vợ mầy nói ba sàm bá láp, vậy mà mầy cũng nghe!

Bảy Đọi quơ tay, cãi lại:

– Con vợ nó không nói miệng, nó mần thiệt…mần ” xổ gà ” nhừ tử người, chịu đời chẳng thấu!

*

Cơm nước xong, Bảy ra cây rơm lui cui quấn con cúi để đêm un khói đuổi đám muỗi nó bu cắn rát trời gầm. Trời nhá nhem, tiếng gà mái túc túc…túc gọi con về chuồng.

Mùi dầu dừa từ búi tóc vợ bay len lén vào mũi thằng chồng. Như một quy ước bất thành văn, mỗi lần vậy…Vậy là, thằng chồng biết mình phải mần gì cho con vợ vui.

Hai Chảng xổ búi tóc, từng sợi tóc thề phất phơ truyền sự rung cảm khẽ chạm từng thớ thịt trên bụng thằng chồng. Hai Chảng tỉ tê:

– Hồi đó, thằng chồng xách quần áo qua nhà tía má tui mần rể. Nhiều chị em bạn chê thằng chồng con Chảng thấp người, không to xương chắc liền bộ, mần sao đá lớn đòn? Tui cũng hơi nản, vì tui hơn tuổi và thân thể tui ” bề thế “ gấp đôi thằng chồng. Đoán ra chuyện, má kêu tui mỗi đêm qua ngủ chung với má. Má thì thầm dạy tui:

– Trống ” ngon cơm “ là loại trống liền bộ xương to, cần cổ trên ngắn thì cần dưới nó dài, mình mẩy đầy đặn thì thịt dưới liền lạc, đùi to như đùi ếch thì thừa sức nhảy qua chông gai, gió bụi. Con ăn ở với nó, sau nầy tía má sẽ có lũ cháu ngoại ngon tiền, nhất xóm!

Tui mắc cỡ nằm im, bụng vẫn muốn nghe. Má củng cố tinh thần tui:

– Xưa ông ngoại con nuôi gà đá, mê đá gà, đá đâu thắng đó!

– Hay vậy má! Ông ngoại có bí truyền?

Má cười thành tiếng. Trong bóng đêm, tui cảm thấy đôi má lúm đồng tiền đang phồng lên, xẹp xuống theo cái miệng đã hết răng.

– Hay cái con khỉ! Chẳng qua ông ngoại là tay lão luyện dùng gà hầu kiềng – người chơi gà, gọi là gà ôm đấm – pha với gà dựng đá hầu. Kết hợp chúng, chính là ” Độc cô cầu bại “!

Ngoài bến sông nắng có mòi dịu dần, Sư kê mê mẩn nghe Bảy Đọi kể chuyện.

– Lúc hai đứa nhập kèo, tui chiếm thế thượng phong “nam trên nữ dưới”, nghĩa là tui có kèo đè lên, nhưng phải thú thiệt rằng, tui hoàn toàn bất ngờ khi bị con vợ bá vai, níu nách tay, ôm miết đầu và cứ vậy…cứ vậy, đá liên hồi khiến tui chẳng tài nào xoay trở, đỡ kịp!

Sư kê khoái chí, nghĩ thầm trong bụng: Vợ thằng Bảy đã dạy chồng lối “ôm vai và đầu cánh đối thủ”. Với lối đá nầy, dù có thắng thì đối thủ cũng bị phế võ công; bởi dính nội thương vô phương chữa.

– Rồi, xuất kỳ bất ý, nó rướn mình vào vai ra mé; đánh cực nhanh, đá cực mạnh. Trời đất! vô đấm, ra hầu…mà là hầu mé liên tu bất tận, khiến thằng tui rã rời bất biết!

Sư kê Thiệt chợt nhớ ngày trước thầy của mình từng dặn: Gặp cái ngữ lối đá nầy, chỉ có gà kiệu, chạy xe buông tát mới trị nổi. Thằng Bảy không biết, đành thúc thủ để con vợ quần cho một trận nát nước tương tàu!

– Tưởng đâu nghĩ tình nghĩa vợ chồng nó buông tha, nào dè nó trở bộ thay lối đánh hiểm chốt lườn, toàn thân tui run lẩy bẩy…

Tội nghiệp, Bảy Đọi ngồi kể chuyện nhà đêm hồi hôm mà trán rịn mồ hôi, dường như tới giờ hồn chưa kịp hoàn vía!

– Đá cái lối đó, dù “người ra nước” là Hoa Đà tái thế cũng bó tay!

Sư kê tự nói với mình như vậy!

*

Hiệp một kết thúc, bất phân thắng bại!

Bảy đâm lo ra mặt, Sư kê bồn chồn và im lặng vấn thuốc rê Cao Lãnh hút. Không lo và bồn chồn sao đặng, bởi tất cả vốn liếng của thầy trò đều nằm gọn trong lối đá con Nhật Nguyệt.

Trong lúc đó, Hai Chảng mặt tỉnh rụi, Hai đương nhiệm “người ra nước”, chăm sóc thương tích và đặc biệt o bế cựa trắng, cựa đen của Nhật Nguyệt. Hai ôm và nút nước dãi từ miệng Nhật Nguyệt, nhỏ to dặn dò con chiến kê trước khi vào hiệp hai.

Hình như Nhật Nguyệt hiểu ý, nó giương cánh và dí mỏ vào môi chủ.

*

Trường gà cuối năm sôi động và hầm hập hơi người.

Trong đấu trường, đối thủ văng ra xa vì dính trọn cú đá song phi trực diện của Nhật Nguyệt. Đối thủ còn đang chới với, tối tăm mặt mũi, Nhật Nguyệt đột ngột “trở bộ thay đổi lối đánh hiểm chốt lườn”.

Bảy và Sư kê hồi hộp…hồi hộp đến đỗi muốn thót…d…Bất chợt, thầy trò cùng la khan:

– Lối Hai Chảng! Lối Hai C…h…ả…n…g!

Cả trường gà nín thở!

Nhanh hơn cắt, Nhật Nguyệt đấm kiềng hốc nách, rướn mình theo thế “Mãnh long quá giang” vít một vít như trời giáng ngay mu lưng đối thủ.

Tiếng cổ võ con bạc và người coi dậy đất!

Bảy Đọi mừng quýnh đít, không kềm chế được, nhảy cà cững.

– Lối… con vợ! Con vợ hết sẩy!

Cả trường gà, chẳng ai hiểu Bảy Đọi nói tí sửu gì.

Riêng Hai Chảng đỏ mặt, phớt lờ như chăm chú xem độ gà đá đang hồi quyết liệt tranh ngôi vô địch!

Nhật Nguyệt đá gãy cánh, tét chưn, nát phần hậu và lúc nầy, đối thủ không thể đứng vững, đành gục chịu đòn; mặt đầm đìa bê bết máu và máu, rắc lê thê theo dấu lết chưn tuyệt vọng!

5.

Biết thời gian chẳng còn bao lâu, Đông Định Vương gấp rút hoàn tất “Kê quyền”. Một môn quyền cước mà không dùng quyền, chỉ dùng cước để khai thông huyệt đạo. Nếu cơ thể mang tính chất động, thì kinh mạch cũng biến động theo sự vận hành của khí. Và, sự vận hành đó, trong 12 chính kinh của 12 giờ trong ngày. Kê quyền chiếm hữu hình thể tam giác cân: Nhẫn – Miên quyền – Võ gà…đã tạo điều kiện cao nhất để Đông Định Vương biết rõ: ” Não bộ là hình ảnh vật chất của tâm, thì kinh huyệt là hình ảnh tinh thần của thân”. Đông Định Vương quả thật hiểu sâu về luật Âm – Dương, đưa ” Kê “ phối hợp nhuần nhuyễn vào “Miên” cũng có nghĩa, Người nắm chắc cái gốc của bề nổi bên trên, bề mặt phía trước, lồ lộ hữu hình… Chính là, cái chìm bên dưới, mặt khuất phía sau, cái tiềm ẩn vô hình…Bởi lẽ đó, mà “Kê quyền” không hẳn thuộc về võ thuật, cái chính là phương pháp “thể dục ‘, là biện pháp “châm và cứu” phòng trị bịnh trong dân gian Gia Định. Nó hoàn toàn đứng ngoài vòng “cương tỏa” của vua và quan lại, ngoài vòng truyền thống võ Tây Sơn, nó thuộc tài sản riêng và gắn liền tên tuổi của Đông Định Vương Nguyễn Lữ.

Người đời sau thường nhắc, rằng:

– Dù Đông Định Vương Nguyễn Lữ đã đi về chốn phiêu bồng trong cái cõi hư vô, nhưng người Gia Định có mấy ai không nhớ “Kê quyền”, môn võ công giúp phòng bịnh và trị bịnh cho dân nghèo khó; nhất là dân sống vùng biên vực Thất Sơn(4)

(1) Cuối 1786 và đầu 1787: Trịnh Bồng ở Thăng Long, Nguyễn Hữu Chỉnh ở Nghệ An, Nguyễn Huệ ở Phú Xuân, Nguyễn Nhạc ở Quy Nhơn, Nguyễn Lữ ở Gia Định.

(3) Phương châm tác chiến, huấn luyện nghĩa quân của Nhà Tây Sơn.

(4) Đa phần tín đồ “Bửu sơn kỳ hương” ở Thất Sơn học lối bấm các huyệt đạo theo “Kê quyền” để trị bịnh cho bá tánh.

Cập nhật thông tin chi tiết về Vạch Trần “Mặt Thật” Một “Câu Lạc Bộ Chọi Gà Truyền Thống” trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!