Xu Hướng 3/2024 # Truyện Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt Chương 154 # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Truyện Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt Chương 154 được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác giả: Tề Thành Côn

Chương 154: Ly mỹ vân khiến gà chó không yên

“Dao Dao…”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng của mẹ, cô lập tức nghe ra âm thanh của mẹ không bình thường: “Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Mẹ… mẹ không sao, con… con bây giờ khi nào có thời gian vậy? Tới bệnh viện chút đi.”

“Có! Có! Con lập tức tới ngay!” Mẹ khóc phải không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô cúp điện thoại, khẩn trương tìm quần áo trong tủ đồ.

“Bảo bối, sao vậy?”

“Bên bệnh viện, bên bệnh viện hình như xảy ra chuyện, em… em muốn qua đó một chuyến.”

“Anh đưa em đi!”

Không được! Ngự Ngạo Thiên không thể đi bệnh viện, mẹ cho rằng Phong Thần Dật là bạn trai của mình rồi, nếu Ngự Ngạo Thiên đi… “Anh… anh đừng đi, anh lần trước cùng cô Mạc…”

“Anh sẽ không vào.” Ngự Ngạo Thiên nói như chém đinh chặt sắt, tìm kiếm quần áo của mình khắp nơi: “Bảo bối, quần áo của anh đâu?”

“Nửa đêm hôm qua anh ra rất nhiều mồ hôi, ngoại trừ quần chưa giặt còn lại đều giặt phơi ở nhà vệ sinh. Uầy hình như chỉ có áo sơmi, làm sao bây giờ?”

“Không sao, cứ như vậy đi.” Ngự Ngạo Thiên mặc quần áo rất nhanh, khi đi ngang qua tủ quần áo đang mở, một chiếc áo khoác tây trang đang treo trong tủ quần áo đập vào mắt hắn: “Bảo bối, hình như anh không để quần áo ở chỗ của em phải không?”

Cô nhìn theo ánh mắt của Ngự Ngạo Thiên, hóa ra là quần áo: “Cái áo khoác đó không phải của anh.”

“Hừ? Nhóc con, vậy áo khoác nam này là của ai thế?” Nói rồi Ngự Ngạo Thiên lột phắt chiếc áo khoác đang treo trong tủ quần áo xuống.

Dao Dao vừa thấy tình hình thái độ không đúng vội vàng giải thích: “Anh nghe em nói đã, anh còn nhớ hai năm trước em chạy trốn khỏi căn phòng ở Ngưu Lang tiệm kia của anh không?”

“Ừ?”

“Lúc em chạy trốn, chăn mền quấn trên người bị treo ở lầu hai, cho nên… em chỉ có thể ngồi xổm trong hẻm nhỏ. Vừa lúc đó có một người có lòng tốt đi ngang qua là anh ta đưa quần áo cho em, em mới không chạy trần truồng.”

Nếu không phải Dao Dao nói đến chuyện này, hắn cũng quên mất hai năm trước lúc cô chạy trốn quần áo đã bị hắn xé bỏ, không nghĩ tới cô nhóc này to gan như vậy, thà ** chạy cũng không muốn ở lại nơi đó của hắn.

Ánh mắt sâu xa liếc nhìn áo khoác tây trang trong tay lần thứ hai, Ngự Ngạo Thiên càng nhìn càng thấy áo khoác này quen mắt, màu sắc của áo, số đo còn có nhãn hiệu… Rõ ràng chính là quần áo của hắn! “Bảo bối, em biết người đưa em quần áo là ai không?”

“Hả?” Nói thật, lúc đó cô quá ngượng ngừng căn bản không dám nhìn người đó là ai, sau khi người đó khoác áo khoác lên người cô, cô mới dám ngẩng đầu nhưng người tốt bụng kia đã đi xa. Cho nên cô mới luôn giữ chiếc áo khoác này, ước ao có một ngày có thể gặp lại người đó, cảm ơn người đó thật tốt. “Không biết, em không thấy được mặt mũi anh ta.”

“Ồ? À… nói không chừng không bao lâu nữa em sẽ gặp lại người kia đấy!” Đôi mắt Ngự Ngạo Thiên lóe lên, dường như có lẽ đã lờ mờ đoán được ai đưa Dao Dao áo khoác rồi. “Đi thôi, tranh thủ thời gian anh đưa em đến bệnh viện.”

“Ừ, được.”

Ôm thấp thỏm trong lòng, rốt cuộc Dao Dao cũng tới bệnh viện: “Em vào trước.”

“Ừ, anh chờ em ở đại sảnh.”

“Được.” Chia tay Ngự Ngạo Thiên, cô chạy như điên một đường đến phòng bệnh của ông nội.

Mẹ là một người phụ nữ rất kiên cường, rốt cuộc là chuyện gì khiến cho mẹ phải khóc chứ? Chẳng lẽ bệnh tình của ông trở nên xấu đi?

Hừ, hừ! Ông nội là người tốt tự khắc có thiên tương, sẽ không đâu, sẽ không đâu.

Đứng ở cửa phòng bệnh, hơi thở cô gấp gáp dần trở nên bình thường chậm rãi gõ cửa: “Mẹ… mẹ…”

Lúc cửa phòng bệnh mở ra, đập vào mắt Dao Dao đầu tiên là Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa và tiểu Trinh bên cạnh.

Bọn họ… bọn họ tới bệnh viện ông nội ở làm gì chứ?

Cơ thể không hiểu sao bắt đầu run rẩy, Dao Dao khẩn trương nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh nói: “Cô Ly, làm sao cô lại tới đây?”

Ly Mỹ Vân mỉm cười, đôi mắt quyến rũ nhìn về phía mẹ Lạc đang đứng cạnh giường bệnh: “Bác gái, chuyện này bác nói hay là cháu nói đây?”

“A, ha ha, chuyện gì… à?” Bầu không khí quỷ dị bên trong phòng bệnh khiến Dao Dao dựng tóc gáy, ánh mắt cô thỉnh thoảng né tránh ngang dọc.

“Vẫn là để tôi hỏi đi! Cô Ly, bố chồng tôi thân thể không tốt lắm, có thể ra ngoài nói được không?” Giọng mẹ Dao Dao mang theo chút cầu xin.

Hai chân Ly Mỹ Vân bắt chéo nhau, lạnh lùng trở mặt liếc một cái: “Cháu cảm thấy không cần thiết lắm đâu! Ra ngoài nói tốt hơn sao? Lúc đó người biết càng nhiều thêm đấy nhỉ!”

“Con dâu, không sao đâu. Bố tin tưởng Dao Dao nhà chúng ta, nói ở đây đi.” Lạc gia gia nằm trên giường bệnh kéo cánh tay của mẹ Dao Dao.

“Bố, bố…” Khoảnh khắc thấy thái độ kiên quyết của ông cụ mẹ Lạc nghẹn ngào, cũng không từ chối nữa. Bà chậm rãi đi tới trước mặt Dao Dao.

Cơ thể cô vốn đang run rẩy, mẹ tới càng gần thì biên độ run rẩy càng tăng.

“Dao Dao, cô Ly nói… nói…” Ánh mắt mẹ Lạc lần thứ hai liếc nhìn Mỹ Vân: “Cô ấy nói, con là tình nhân bạn trai cô ấy bao dưỡng bên ngoài là thật sao?”

“Lộp bộp.” Trái tim nhấc đến cổ họng trong nháy mắt lọt vào tro tàn.

Khi cô nhìn thấy Ly Mỹ Vân xuất hiện ở phòng bệnh lúc đó đã linh cảm được tình hình nghiêm trọng nhưng chuyện này là mẹ tự mình hỏi, cô vẫn không cách nào đối mặt được, không chỉ ném đi mặt mũi của bản thân mà cũng làm mất hết toàn bộ mặt mũi của Lạc gia!

Ly Mỹ Vân à… Ly Mỹ Vân… cô thật đúng là chiêu sau càng tàn nhẫn hơn chiêu trước!

Dao Dao nghẹn lời rơi vào im lặng.

Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa cười châm chọc: “Cô bé à, cô nói bình thường tôi đối với cô thế nào? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ở nhà Ngự Ngạo Thiên tôi đã xem cô là em gái mà đối đãi nhưng cô thế nào? Vậy mà lại quyến rũ người đàn ông của tôi trước mắt tôi?”

“Đúng vậy, tiểu Lạc, dựa vào lương tâm mà nói, hôm đó tôi bắt được cô lên giường cùng Ngự tiên sinh, tôi đã nghĩ cô sẽ bớt phóng túng nên không dám nói cho tiểu thư nhà tôi, ai biết cô được đà lấn tới chứ?”

Đừng nói là. đừng nói là!

Lúc cô bắt đầu làm người yêu của Ngự Ngạo Thiên đã chuẩn bị đối mặt với tất cả.

Nhưng không phải trước đây Ly Mỹ Vân đã trả thù mình rồi sao? Chẳng lẽ còn không đủ? Có cần thiết phải làm mọi thứ đến cực đoan nhất ngay trước mẹ và ông, bảo cả nhà cô bởi vì chuyện của cô mà mang tội danh không biết xấu hổ bọn họ mới vừa lòng sao?

“Cô Ly!” Sắc mặt Lạc gia gia xanh mét ngồi dậy từ giường bệnh.

“Bố?”

“Con dâu, bố không sao.” ông khoát tay áo, lạnh lùng trừng mắt nhìn Ly Mỹ Vân: “Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói lung tung, Lạc Xương tôi nói thế nào cũng là xuất thân quân nhân, hai đời công tác ở Chính phủ, bình thường dạy Dao Dao càng thận trọng từ lời nói đến việc làm, tôi tin Dao Dao nhà tôi sẽ không làm loại chuyện như vậy!”

“Ôi, ông à, bình thường ông dạy cháu gái của ông chúng tôi không xen vào. Nhưng mà, cháu gái ông xác thực là tình nhân của bạn trai tiểu thư nhà tôi, nếu không ông cho rằng tiền ông nằm viện, giải phẫu từ đâu mà ra?”

“Đây là bạn trai của cháu gái tôi gánh vác, căn bản không phải như các cô nói là Ngự Ngạo Thiên chi tiền!”

Truyện: Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

“Dao Dao…”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng của mẹ, cô lập tức nghe ra âm thanh của mẹ không bình thường: “Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Mẹ… mẹ không sao, con… con bây giờ khi nào có thời gian vậy? Tới bệnh viện chút đi.”

“Có! Có! Con lập tức tới ngay!” Mẹ khóc phải không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô cúp điện thoại, khẩn trương tìm quần áo trong tủ đồ.

“Bảo bối, sao vậy?”

“Bên bệnh viện, bên bệnh viện hình như xảy ra chuyện, em… em muốn qua đó một chuyến.”

“Anh đưa em đi!”

Không được! Ngự Ngạo Thiên không thể đi bệnh viện, mẹ cho rằng Phong Thần Dật là bạn trai của mình rồi, nếu Ngự Ngạo Thiên đi… “Anh… anh đừng đi, anh lần trước cùng cô Mạc…”

“Anh sẽ không vào.” Ngự Ngạo Thiên nói như chém đinh chặt sắt, tìm kiếm quần áo của mình khắp nơi: “Bảo bối, quần áo của anh đâu?”

“Nửa đêm hôm qua anh ra rất nhiều mồ hôi, ngoại trừ quần chưa giặt còn lại đều giặt phơi ở nhà vệ sinh. Uầy hình như chỉ có áo sơmi, làm sao bây giờ?”

“Không sao, cứ như vậy đi.” Ngự Ngạo Thiên mặc quần áo rất nhanh, khi đi ngang qua tủ quần áo đang mở, một chiếc áo khoác tây trang đang treo trong tủ quần áo đập vào mắt hắn: “Bảo bối, hình như anh không để quần áo ở chỗ của em phải không?”

Cô nhìn theo ánh mắt của Ngự Ngạo Thiên, hóa ra là quần áo: “Cái áo khoác đó không phải của anh.”

“Hừ? Nhóc con, vậy áo khoác nam này là của ai thế?” Nói rồi Ngự Ngạo Thiên lột phắt chiếc áo khoác đang treo trong tủ quần áo xuống.

Dao Dao vừa thấy tình hình thái độ không đúng vội vàng giải thích: “Anh nghe em nói đã, anh còn nhớ hai năm trước em chạy trốn khỏi căn phòng ở Ngưu Lang tiệm kia của anh không?”

“Ừ?”

“Lúc em chạy trốn, chăn mền quấn trên người bị treo ở lầu hai, cho nên… em chỉ có thể ngồi xổm trong hẻm nhỏ. Vừa lúc đó có một người có lòng tốt đi ngang qua là anh ta đưa quần áo cho em, em mới không chạy trần truồng.”

Nếu không phải Dao Dao nói đến chuyện này, hắn cũng quên mất hai năm trước lúc cô chạy trốn quần áo đã bị hắn xé bỏ, không nghĩ tới cô nhóc này to gan như vậy, thà ** chạy cũng không muốn ở lại nơi đó của hắn.

Ánh mắt sâu xa liếc nhìn áo khoác tây trang trong tay lần thứ hai, Ngự Ngạo Thiên càng nhìn càng thấy áo khoác này quen mắt, màu sắc của áo, số đo còn có nhãn hiệu… Rõ ràng chính là quần áo của hắn! “Bảo bối, em biết người đưa em quần áo là ai không?”

“Hả?” Nói thật, lúc đó cô quá ngượng ngừng căn bản không dám nhìn người đó là ai, sau khi người đó khoác áo khoác lên người cô, cô mới dám ngẩng đầu nhưng người tốt bụng kia đã đi xa. Cho nên cô mới luôn giữ chiếc áo khoác này, ước ao có một ngày có thể gặp lại người đó, cảm ơn người đó thật tốt. “Không biết, em không thấy được mặt mũi anh ta.”

“Ồ? À… nói không chừng không bao lâu nữa em sẽ gặp lại người kia đấy!” Đôi mắt Ngự Ngạo Thiên lóe lên, dường như có lẽ đã lờ mờ đoán được ai đưa Dao Dao áo khoác rồi. “Đi thôi, tranh thủ thời gian anh đưa em đến bệnh viện.”

“Ừ, được.”

Ôm thấp thỏm trong lòng, rốt cuộc Dao Dao cũng tới bệnh viện: “Em vào trước.”

“Ừ, anh chờ em ở đại sảnh.”

“Được.” Chia tay Ngự Ngạo Thiên, cô chạy như điên một đường đến phòng bệnh của ông nội.

Mẹ là một người phụ nữ rất kiên cường, rốt cuộc là chuyện gì khiến cho mẹ phải khóc chứ? Chẳng lẽ bệnh tình của ông trở nên xấu đi?

Hừ, hừ! Ông nội là người tốt tự khắc có thiên tương, sẽ không đâu, sẽ không đâu.

Đứng ở cửa phòng bệnh, hơi thở cô gấp gáp dần trở nên bình thường chậm rãi gõ cửa: “Mẹ… mẹ…”

Lúc cửa phòng bệnh mở ra, đập vào mắt Dao Dao đầu tiên là Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa và tiểu Trinh bên cạnh.

Bọn họ… bọn họ tới bệnh viện ông nội ở làm gì chứ?

Cơ thể không hiểu sao bắt đầu run rẩy, Dao Dao khẩn trương nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh nói: “Cô Ly, làm sao cô lại tới đây?”

Ly Mỹ Vân mỉm cười, đôi mắt quyến rũ nhìn về phía mẹ Lạc đang đứng cạnh giường bệnh: “Bác gái, chuyện này bác nói hay là cháu nói đây?”

“A, ha ha, chuyện gì… à?” Bầu không khí quỷ dị bên trong phòng bệnh khiến Dao Dao dựng tóc gáy, ánh mắt cô thỉnh thoảng né tránh ngang dọc.

“Vẫn là để tôi hỏi đi! Cô Ly, bố chồng tôi thân thể không tốt lắm, có thể ra ngoài nói được không?” Giọng mẹ Dao Dao mang theo chút cầu xin.

Hai chân Ly Mỹ Vân bắt chéo nhau, lạnh lùng trở mặt liếc một cái: “Cháu cảm thấy không cần thiết lắm đâu! Ra ngoài nói tốt hơn sao? Lúc đó người biết càng nhiều thêm đấy nhỉ!”

“Con dâu, không sao đâu. Bố tin tưởng Dao Dao nhà chúng ta, nói ở đây đi.” Lạc gia gia nằm trên giường bệnh kéo cánh tay của mẹ Dao Dao.

“Bố, bố…” Khoảnh khắc thấy thái độ kiên quyết của ông cụ mẹ Lạc nghẹn ngào, cũng không từ chối nữa. Bà chậm rãi đi tới trước mặt Dao Dao.

Cơ thể cô vốn đang run rẩy, mẹ tới càng gần thì biên độ run rẩy càng tăng.

“Dao Dao, cô Ly nói… nói…” Ánh mắt mẹ Lạc lần thứ hai liếc nhìn Mỹ Vân: “Cô ấy nói, con là tình nhân bạn trai cô ấy bao dưỡng bên ngoài là thật sao?”

“Lộp bộp.” Trái tim nhấc đến cổ họng trong nháy mắt lọt vào tro tàn.

Khi cô nhìn thấy Ly Mỹ Vân xuất hiện ở phòng bệnh lúc đó đã linh cảm được tình hình nghiêm trọng nhưng chuyện này là mẹ tự mình hỏi, cô vẫn không cách nào đối mặt được, không chỉ ném đi mặt mũi của bản thân mà cũng làm mất hết toàn bộ mặt mũi của Lạc gia!

Ly Mỹ Vân à… Ly Mỹ Vân… cô thật đúng là chiêu sau càng tàn nhẫn hơn chiêu trước!

Dao Dao nghẹn lời rơi vào im lặng.

Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa cười châm chọc: “Cô bé à, cô nói bình thường tôi đối với cô thế nào? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ở nhà Ngự Ngạo Thiên tôi đã xem cô là em gái mà đối đãi nhưng cô thế nào? Vậy mà lại quyến rũ người đàn ông của tôi trước mắt tôi?”

“Đúng vậy, tiểu Lạc, dựa vào lương tâm mà nói, hôm đó tôi bắt được cô lên giường cùng Ngự tiên sinh, tôi đã nghĩ cô sẽ bớt phóng túng nên không dám nói cho tiểu thư nhà tôi, ai biết cô được đà lấn tới chứ?”

Đừng nói là. đừng nói là!

Lúc cô bắt đầu làm người yêu của Ngự Ngạo Thiên đã chuẩn bị đối mặt với tất cả.

Nhưng không phải trước đây Ly Mỹ Vân đã trả thù mình rồi sao? Chẳng lẽ còn không đủ? Có cần thiết phải làm mọi thứ đến cực đoan nhất ngay trước mẹ và ông, bảo cả nhà cô bởi vì chuyện của cô mà mang tội danh không biết xấu hổ bọn họ mới vừa lòng sao?

“Cô Ly!” Sắc mặt Lạc gia gia xanh mét ngồi dậy từ giường bệnh.

“Bố?”

“Con dâu, bố không sao.” ông khoát tay áo, lạnh lùng trừng mắt nhìn Ly Mỹ Vân: “Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói lung tung, Lạc Xương tôi nói thế nào cũng là xuất thân quân nhân, hai đời công tác ở Chính phủ, bình thường dạy Dao Dao càng thận trọng từ lời nói đến việc làm, tôi tin Dao Dao nhà tôi sẽ không làm loại chuyện như vậy!”

“Ôi, ông à, bình thường ông dạy cháu gái của ông chúng tôi không xen vào. Nhưng mà, cháu gái ông xác thực là tình nhân của bạn trai tiểu thư nhà tôi, nếu không ông cho rằng tiền ông nằm viện, giải phẫu từ đâu mà ra?”

“Đây là bạn trai của cháu gái tôi gánh vác, căn bản không phải như các cô nói là Ngự Ngạo Thiên chi tiền!”

Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt

“Dao Dao…”

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng của mẹ, cô lập tức nghe ra âm thanh của mẹ không bình thường: “Mẹ, mẹ sao vậy?”

“Mẹ… mẹ không sao, con… con bây giờ khi nào có thời gian vậy? Tới bệnh viện chút đi.”

“Có! Có! Con lập tức tới ngay!” Mẹ khóc phải không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô cúp điện thoại, khẩn trương tìm quần áo trong tủ đồ.

“Bảo bối, sao vậy?”

“Bên bệnh viện, bên bệnh viện hình như xảy ra chuyện, em… em muốn qua đó một chuyến.”

“Anh đưa em đi!”

Không được! Ngự Ngạo Thiên không thể đi bệnh viện, mẹ cho rằng Phong Thần Dật là bạn trai của mình rồi, nếu Ngự Ngạo Thiên đi… “Anh… anh đừng đi, anh lần trước cùng cô Mạc…”

“Anh sẽ không vào.” Ngự Ngạo Thiên nói như chém đinh chặt sắt, tìm kiếm quần áo của mình khắp nơi: “Bảo bối, quần áo của anh đâu?”

“Nửa đêm hôm qua anh ra rất nhiều mồ hôi, ngoại trừ quần chưa giặt còn lại đều giặt phơi ở nhà vệ sinh. Uầy hình như chỉ có áo sơmi, làm sao bây giờ?”

“Không sao, cứ như vậy đi.” Ngự Ngạo Thiên mặc quần áo rất nhanh, khi đi ngang qua tủ quần áo đang mở, một chiếc áo khoác tây trang đang treo trong tủ quần áo đập vào mắt hắn: “Bảo bối, hình như anh không để quần áo ở chỗ của em phải không?”

Cô nhìn theo ánh mắt của Ngự Ngạo Thiên, hóa ra là quần áo: “Cái áo khoác đó không phải của anh.”

“Hừ? Nhóc con, vậy áo khoác nam này là của ai thế?” Nói rồi Ngự Ngạo Thiên lột phắt chiếc áo khoác đang treo trong tủ quần áo xuống.

Dao Dao vừa thấy tình hình thái độ không đúng vội vàng giải thích: “Anh nghe em nói đã, anh còn nhớ hai năm trước em chạy trốn khỏi căn phòng ở Ngưu Lang tiệm kia của anh không?”

“Ừ?”

“Lúc em chạy trốn, chăn mền quấn trên người bị treo ở lầu hai, cho nên… em chỉ có thể ngồi xổm trong hẻm nhỏ. Vừa lúc đó có một người có lòng tốt đi ngang qua là anh ta đưa quần áo cho em, em mới không chạy trần truồng.”

Nếu không phải Dao Dao nói đến chuyện này, hắn cũng quên mất hai năm trước lúc cô chạy trốn quần áo đã bị hắn xé bỏ, không nghĩ tới cô nhóc này to gan như vậy, thà ** chạy cũng không muốn ở lại nơi đó của hắn.

Ánh mắt sâu xa liếc nhìn áo khoác tây trang trong tay lần thứ hai, Ngự Ngạo Thiên càng nhìn càng thấy áo khoác này quen mắt, màu sắc của áo, số đo còn có nhãn hiệu… Rõ ràng chính là quần áo của hắn! “Bảo bối, em biết người đưa em quần áo là ai không?”

“Hả?” Nói thật, lúc đó cô quá ngượng ngừng căn bản không dám nhìn người đó là ai, sau khi người đó khoác áo khoác lên người cô, cô mới dám ngẩng đầu nhưng người tốt bụng kia đã đi xa. Cho nên cô mới luôn giữ chiếc áo khoác này, ước ao có một ngày có thể gặp lại người đó, cảm ơn người đó thật tốt. “Không biết, em không thấy được mặt mũi anh ta.”

“Ồ? À… nói không chừng không bao lâu nữa em sẽ gặp lại người kia đấy!” Đôi mắt Ngự Ngạo Thiên lóe lên, dường như có lẽ đã lờ mờ đoán được ai đưa Dao Dao áo khoác rồi. “Đi thôi, tranh thủ thời gian anh đưa em đến bệnh viện.”

“Ừ, được.”

Ôm thấp thỏm trong lòng, rốt cuộc Dao Dao cũng tới bệnh viện: “Em vào trước.”

“Ừ, anh chờ em ở đại sảnh.”

“Được.” Chia tay Ngự Ngạo Thiên, cô chạy như điên một đường đến phòng bệnh của ông nội.

Mẹ là một người phụ nữ rất kiên cường, rốt cuộc là chuyện gì khiến cho mẹ phải khóc chứ? Chẳng lẽ bệnh tình của ông trở nên xấu đi?

Hừ, hừ! Ông nội là người tốt tự khắc có thiên tương, sẽ không đâu, sẽ không đâu.

Đứng ở cửa phòng bệnh, hơi thở cô gấp gáp dần trở nên bình thường chậm rãi gõ cửa: “Mẹ… mẹ…”

Lúc cửa phòng bệnh mở ra, đập vào mắt Dao Dao đầu tiên là Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa và tiểu Trinh bên cạnh.

Bọn họ… bọn họ tới bệnh viện ông nội ở làm gì chứ?

Cơ thể không hiểu sao bắt đầu run rẩy, Dao Dao khẩn trương nuốt nước bọt, giả vờ bình tĩnh nói: “Cô Ly, làm sao cô lại tới đây?”

Ly Mỹ Vân mỉm cười, đôi mắt quyến rũ nhìn về phía mẹ Lạc đang đứng cạnh giường bệnh: “Bác gái, chuyện này bác nói hay là cháu nói đây?”

“A, ha ha, chuyện gì… à?” Bầu không khí quỷ dị bên trong phòng bệnh khiến Dao Dao dựng tóc gáy, ánh mắt cô thỉnh thoảng né tránh ngang dọc.

“Vẫn là để tôi hỏi đi! Cô Ly, bố chồng tôi thân thể không tốt lắm, có thể ra ngoài nói được không?” Giọng mẹ Dao Dao mang theo chút cầu xin.

Hai chân Ly Mỹ Vân bắt chéo nhau, lạnh lùng trở mặt liếc một cái: “Cháu cảm thấy không cần thiết lắm đâu! Ra ngoài nói tốt hơn sao? Lúc đó người biết càng nhiều thêm đấy nhỉ!”

“Con dâu, không sao đâu. Bố tin tưởng Dao Dao nhà chúng ta, nói ở đây đi.” Lạc gia gia nằm trên giường bệnh kéo cánh tay của mẹ Dao Dao.

“Bố, bố…” Khoảnh khắc thấy thái độ kiên quyết của ông cụ mẹ Lạc nghẹn ngào, cũng không từ chối nữa. Bà chậm rãi đi tới trước mặt Dao Dao.

Cơ thể cô vốn đang run rẩy, mẹ tới càng gần thì biên độ run rẩy càng tăng.

“Dao Dao, cô Ly nói… nói…” Ánh mắt mẹ Lạc lần thứ hai liếc nhìn Mỹ Vân: “Cô ấy nói, con là tình nhân bạn trai cô ấy bao dưỡng bên ngoài là thật sao?”

“Lộp bộp.” Trái tim nhấc đến cổ họng trong nháy mắt lọt vào tro tàn.

Khi cô nhìn thấy Ly Mỹ Vân xuất hiện ở phòng bệnh lúc đó đã linh cảm được tình hình nghiêm trọng nhưng chuyện này là mẹ tự mình hỏi, cô vẫn không cách nào đối mặt được, không chỉ ném đi mặt mũi của bản thân mà cũng làm mất hết toàn bộ mặt mũi của Lạc gia!

Ly Mỹ Vân à… Ly Mỹ Vân… cô thật đúng là chiêu sau càng tàn nhẫn hơn chiêu trước!

Dao Dao nghẹn lời rơi vào im lặng.

Ly Mỹ Vân ngồi trên ghế sofa cười châm chọc: “Cô bé à, cô nói bình thường tôi đối với cô thế nào? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ở nhà Ngự Ngạo Thiên tôi đã xem cô là em gái mà đối đãi nhưng cô thế nào? Vậy mà lại quyến rũ người đàn ông của tôi trước mắt tôi?”

“Đúng vậy, tiểu Lạc, dựa vào lương tâm mà nói, hôm đó tôi bắt được cô lên giường cùng Ngự tiên sinh, tôi đã nghĩ cô sẽ bớt phóng túng nên không dám nói cho tiểu thư nhà tôi, ai biết cô được đà lấn tới chứ?”

Đừng nói là. đừng nói là!

Lúc cô bắt đầu làm người yêu của Ngự Ngạo Thiên đã chuẩn bị đối mặt với tất cả.

Nhưng không phải trước đây Ly Mỹ Vân đã trả thù mình rồi sao? Chẳng lẽ còn không đủ? Có cần thiết phải làm mọi thứ đến cực đoan nhất ngay trước mẹ và ông, bảo cả nhà cô bởi vì chuyện của cô mà mang tội danh không biết xấu hổ bọn họ mới vừa lòng sao?

“Cô Ly!” Sắc mặt Lạc gia gia xanh mét ngồi dậy từ giường bệnh.

“Bố?”

“Con dâu, bố không sao.” ông khoát tay áo, lạnh lùng trừng mắt nhìn Ly Mỹ Vân: “Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói lung tung, Lạc Xương tôi nói thế nào cũng là xuất thân quân nhân, hai đời công tác ở Chính phủ, bình thường dạy Dao Dao càng thận trọng từ lời nói đến việc làm, tôi tin Dao Dao nhà tôi sẽ không làm loại chuyện như vậy!”

“Ôi, ông à, bình thường ông dạy cháu gái của ông chúng tôi không xen vào. Nhưng mà, cháu gái ông xác thực là tình nhân của bạn trai tiểu thư nhà tôi, nếu không ông cho rằng tiền ông nằm viện, giải phẫu từ đâu mà ra?”

“Đây là bạn trai của cháu gái tôi gánh vác, căn bản không phải như các cô nói là Ngự Ngạo Thiên chi tiền!”

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đi Tàu Hỏa Ga Đà Lạt – Ga Trại Mát

>> Kiến trúc tuyệt đẹp của nhà thờ Chánh Tòa Đà Lạt

Ga Đà Lạt nằm ở số 1 Quang Trung, phường 10, Tp. Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng. Giờ mở cửa: 07:00 – 17:00. Giá vé tham quan: 5.000 đ/ người (chưa tính phí gửi xe máy nếu bạn tham quan nơi này bằng xe máy).

Ga Đà Lạt được khởi công xây dựng vào năm 1932 và hoàn thành năm 1938, dưới thời Pháp thuộc, là tuyến đường sắt đầu tiên của Việt Nam – tuyến đường sắt kết nối Phan Rang và Đà Lạt. Kể từ khi có nhà ga xe lửa, Đà Lạt đã trở thành một địa điểm được nhiều người biết đến.

Năm 1972, tuyến đường sắt bị hư hỏng do chiến tranh, nên nhà ga Đà Lạt ngưng hoạt động. Đến năm 1975, sau khi giải phóng thì tuyến đường sắt được khôi phục. Nhưng nhà ga Đà Lạt chỉ còn phục vụ du lịch và không còn dùng vận chuyển hàng hóa như trước nữa.

Bên trong sân ga Đà Lạt. Hai nhà thiết kế Moncet và Reveron đã lấy ý tưởng từ hình ảnh của dãy Langbiang hùng vĩ, thiết kế nên nhà ga có hình dáng đặc trưng với 3 chóp nhọn.

Những đoàn tàu này, có tàu thì làm quán cà phê, có tàu thì để trưng chụp ảnh, có tàu thì vẫn còn hoạt động chở khách tham quan một đoạn từ ga Đà Lạt đến ga Trại Mát hoặc ngược lại.

Nhà ga Đà Lạt được xem là tuyến đường sắt độc đáo vì đường sắt có 3 đường ray, được thiết kế theo kiểu Thuỵ Sĩ. Nơi đây còn lưu giữ đầu máy kéo chạy bằng hơi nước cổ nhất ở nước ta.

Ga Đà Lạt hiện nay là công trình cổ với 5 kỷ lục Việt Nam: nhà ga xe lửa cao nhất, nhà ga xe lửa đẹp nhất, nhà ga xe lửa cổ nhất (cùng với nhà ga Hải Phòng), nhà ga xe lửa có đầu tàu chạy bằng hơi nước duy nhất Việt Nam, nhà ga xe lửa độc đáo nhất.

Bảng giá vé tàu, mỗi chuyến phải có ít nhất 20 khách thì tàu mới chạy

Giờ tàu chạy (khứ hồi) từ ga Đà Lạt đi ga Trại Mát:

Chuyến 1: 7:45 – 9:15 Chuyến 2: 9:50 – 11:20 Chuyến 3: 11:55 – 13:25 Chuyến 4: 14:00 – 15:30 Chuyến 5: 16:05 – 17:35

Vé tàu

Vé ngồi cứng khứ hồi ga Đà Lạt – ga Trại Mát – ga Đà Lạt là 135.000 đ/ người lớn. Nếu ngồi ở toa VIP thì sẽ là toa ở 2 đầu tàu, dễ dàng di chuyển ra phía ngoài mà quay phim, chụp ảnh phong cảnh hơn.

Bên trong toa ngồi cứng

Tàu bắt đầu lăn bánh

Từ ga Đà Lạt tới ga Trại Mát tàu đi mất khoảng 30 phút, cho đoạn đường chừng 7 km, ngang qua nhà cửa, những làng hoa, vườn hồng ăn trái,…

Khi đến ga Trại Mát, tàu sẽ dừng và đón khách khác về lại ga Đà Lạt. Nếu du khách đi chuyến khứ hồi, sẽ có khoảng 1 tiếng cho du khách tham quan gần đó (chùa Linh Phước hay còn gọi là chùa Ve Chai, chùa Sành). Ảnh: Li Yan.

Một quán cà phê bình dân ở Trại Mát, cảnh thiệt bình yên.

Gần cổng chùa Linh Phước có quán bánh mì Trang, bán cả chay lẫn mặn. Mình ăn thấy cũng được lắm.

Cổng chùa Linh Phước (120 đường Tự Phước, phường Trại Mát, Tp. Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng)

Chánh điện chùa

Đường về

Đoạn phim nho nhỏ về hành trình đi tàu khứ hồi ga Đà Lạt – ga Trại Mát

Nếu bạn muốn đi tàu, nên gọi trước tới ga để hỏi về giờ chắc chắn có tàu chạy nha, khỏi mất công đợi hoặc không có tàu, hay hết vé. Điện thoại: 0263 3834 409.

*** Bài viết có sử dụng tư liệu từ nhiều nguồn trên Internet.

Review Nhà Ga Đà Lạt

Ga Đà lạt nằm ở đâu ? Đường đi có dễ tìm kiếm không? Phía bên trong nhà ga có gì đặc biệt không? Đây là một trong số ít các câu hỏi được du khách đặt ra. Nhưng ít ai biết đây là địa điểm du lịch nổi tiếng và lâu đời nhất thành phố Hoa. Nơi này đem đến cho du khách cảm giác yên ả, thanh tịnh không như những khu du lịch khác.

Địa chỉ nhà ga

Tọa lạc tại Số 1 Quang Trung, P10, Tp Đà Lạt, Lâm Đồng. Cách trung tâm thành phố chưa đến 2km, quý khách đi ô tô từ trung tâm chưa đầy 7 phút. Đây là nơi có kiến trúc độc đáo, được công nhận là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp quốc gia năm 2008.

Giá vé và số điện thoại nhà ga

Giá vé là 5.000 vnđ/ khách, trẻ em dưới 1m miễn phí và giá sẽ không thay đổi vào ngày lễ, tết

Giá vé đi tàu từ Đà lạt – Trại Mát: 170.000 vnđ/ khứ hồi và 150.000vnđ/ 1 chiều ( lưu ý giá vé có thể giảm phụ thuộc vào đoàn nhiều hay ít) các bạn nên gọi trước khi đặt vé sẽ tiết kiệm được 1 khoảng đấy.

Giờ tàu chạy

Chuyến 1: 7h45 – 9h15

Chuyến 2: 9h50 – 11h20

Chuyến 3: 11h55 – 13h25

Chuyến 4: 14h00 – 15h30

Chuyến 5: 16h05 – 17h35

Hướng dẫn chi tiết đường đi

– Xuất phát từ đài phun nước ngay Chợ Đà Lạt, bạn di chuyển qua cầu Ông Đạo, rẻ trái vào đường Trần Quốc Toản men theo bờ hồ bạn sẽ gặp 1 bùng binh lớn, từ đây bạn rẻ trái chạy dọc bờ hồ sẽ thấy siêu thị Big C. Tiếp tục chạy thẳng sau đó rẻ phải hướng khách sạn công đoàn, tiếp tục đi thêm khoảng 700m nữa, lên một con dốc nhỏ nhìn phí tay phải sẽ thấy cổng nhà ga Đà Lạt.

Du khách đến với thành phố Đà Lạt hiếm khi bỏ qua địa điểm du lịch Đà Lạt nổi tiếng này bởi vì nơi đây là một trong những nhà ga cổ còn xót lại từ thời chiến tranh chống ngoại xâm, nơi lưu lại rất nhiều kỉ niệm của cha ông ta ngày xưa.

Thuyết minh về Ga Đà Lạt Nhà ga Đà Lạt có thiết kế độc đáo nhất

Kiến trúc nhà ga hết sức độc đáo và sáng tạo được 2 kiến trúc sư nổi tiếng xây dựng là Moncet và Reveron khởi công xây dựng vào năm 1932 và hoàn thành năm 1936.

Ba mái vòm nhô cao phía trước nhà ga vừa giống với đỉnh núi Langbiang huyền thoại, vừa giống với những ngôi nhà rông của đồng bào nơi đây, kết hợp với kiến trúc Pháp tinh tế tạo thành một ga Đà Lạt độc đáo và đầy thú vị.

Nhà ga Đà Lạt là nhà ga cổ nhất Đông Dương

Phía bên trong nhà ga, hai kiến trúc sư đã khéo léo kết hợp những ô cửa sổ được lồng bằng kính đầy màu sắc tạo thành những bức tranh trừu tượng cực kì thích thú, điều đó càng làm tăng thêm sự sang trọng và tinh tế của nhà Ga.

Ga Đà Lạt là một trong hai nhà ga cổ nhất, và là nhà Ga nằm ở vị trí cao nhất nước. Là nhà Ga còn lưu giữ lại đầu xe tàu lửa chạy bằng hơi nước cổ xưa.

Chính vì sự cổ kính và sang trọng ấy Ga Đà Lạt cũng nằm trong những địa điểm được các cặp đôi uyên ương chọn làm nơi lưu giữ những khoảng khắc thiêng liêng, quý giá của mình.

Nếu du khách muốn thử cảm giác ngồi trên tàu thưởng thức cảnh đẹp trên đường từ Đà Lạt – Trại Mát, du khách có thể mua vé khoảng 170.000/ khách.

Nhà ga Đà Lạt với 5 cái nhất

Đến tham quan Ga Đà Lạt bạn sẽ có những trải nghiệm tuyệt vời bởi vì nơi đây là nơi duy nhất còn sót lại sau chiến tranh, bạn sẽ ngỡ ngàng vì sự hoàng tráng một thời của nó.

Nhà ga cao nhất

Nhà ga đẹp nhất

Nhà ga cổ nhất cùng với nhà ga Hải Phòng

Nhà ga có đầu tàu chạy bằng hơi nước duy nhất Việt Nam

Nhà ga độc đáo nhất

Đầu tiên phải kể đến đó chính là chiếc đầu tàu hơi nước. Với lịch sử lâu đời nhưng vẩn được bảo tồn và lưu giữ cho đến ngày nay. Kèm theo đó là một đoạn ray hình răng cưa độc lạ. Điều đáng nói đến ở đây chính là trên thế giới hiện giờ chỉ còn 1 vài cái. Và Đà Lạt là một trong những nơi vẫn còn giữ được nguyên vẹn nhất.

Thứ 2 chính là phong cách thiết kế của nơi này rất độc đáo. Được nhà nước công nhận là di tích lịch sử quốc gia năm 2001. Hẹn tại lối thiết kế này đã lan tỏa đến rất nhiều nơi. Nhiều nhà kiến trúc sư đã học hỏi và có những tác phẩm tuyệt đẹp.

Bên trong nhà ga là nơi trưng bày và lưu giữ rất nhiều vật dụng. Đến đây bạn không chỉ chụp hình thôi đâu, bạn còn học hỏi được nhiều thứ lắm đấy.

Chính giữa 2 boong tàu là nơi được nhiều bạn trẻ chụp nhất. Hãy diễn thật sâu vì nơi đây lên hình rất ảo.

Đứng trên boong tàu và tạo kiểu dáng thật cool ngầu là cách mà nhiều bạn trai thường làm.

Những điểm du lịch có thể ghé trước khi đến Ga Đà Lạt

Chúc quý khách khi tham quan Nhà Ga Đà Lạt sẽ có được những phút giây thư giản và nhiều kỷ niệm bên gia đình và người thân.

Quán Hương Rừng Ở Đà Lạt

Quán Hương Rừng là một trong những quán nướng đặc sản của vùng Tây Nguyên. Đến du lịch Đà Lạt bạn sẽ không thất vọng bởi các món ngon của phố núi với thịt heo rừng, cơm lam gà nướng. Dalat Palace sẽ review không gian quán nướng Hương Rừng cho các bạn tham khảo nha.

Review quán Hương Rừng Đà Lạt

Nằm cách trung tâm thành phố ngàn hoa hơn 20 phút lái xe. Quán Hương Rừng Đà Lạt với không gian rộng rãi, thoáng mát với nhiều khu chòi. Được thiết kế rất giản dị đậm chất Tây Nguyên dân dã.

Quán Hương Rừng nằm ngay trên con đường đi vô khu du lịch Thung Lũng Vàng. Một cảnh quan thiên nhiên như miền quê khung cảnh thật bình dị đầy êm ả thoáng mát. Trước quán có bãi đậu xe an toàn và miễn phí rất rộng.

Được thiết kế theo từng chòi riêng cho các đại gia đình, bạn bè đến ngồi thưởng thức món ăn, khí trời Đà Lạt. Một quán nướng đặc sản của Tây Nguyên đậm chất giản dị.

Những món ngon tại quán Hương Rừng

Thực đơn của quán có rất nhiều món ngon cho các bạn lựa chọn. Nào là thịt heo rừng nướng, gà nướng than, cơm lam gà nướng món nào cũng có. Đặc biệt là món gà nướng quán sẽ đưa du khách đi chọn gà. Các bạn chọn xong sẽ đưa cho quán làm và thịt rửa sạch sẽ. Đem vô để chúng ta tự nướng thôi rất là sạch sẽ và thơm ngon.

Thịt heo rừng của quán đúng chuẩn heo rừng luôn đó nha. Từng thớ thịt đỏ au rất thơm mùi đặc trưng của rừng. Da heo rất giòn mùi vị thơm phức sau khi nướng. Thịt heo rất mềm mại ăn sẽ không bị bở như heo thường. Món này được tẩm ướp gia vị xả gừng và các loại hạt nêm cho thêm đậm đà. Bắt lên bếp than nướng đỏ hừng hực kèm với một ít đậu bắp và cà tím nướng cùng. Ăn kèm với rau và nước chấm cay cay cũng rất tuyệt hảo.

Cơm lam gà nướng của quán cũng rất ngon. Tuy nhiên cái mùi vị cơm lam ở đây cũng không thể sánh bằng. Mùi vị nướng tự nhiên như các quán khác. Bởi cái loại gạo nếp này được người ta nấu sẵn trước đó và cho vô ống tre để nướng lên cho thơm thôi. Chứ nếu đúng chuẩn là phải cho gạo vô nướng trực tiếp thì mới ngon được.

Dưới tiết trời se se lạnh của Đà Lạt. Đến với quán Hương Rừng lai rai vài ly rượu. Kèm với những món nướng ngon cho ấm nóng thì thật đã biết mấy nhỉ.

Quán nướng ngon ở Đà Lạt Cơm lam gà nướng Đà Lạt

Tour du lịch Đà Lạt

Đến với hương rừng quán bạn đừng quên kết hợp với đi tour du lịch. Trong khu vực này có rất nhiều địa điểm lý tưởng cho bạn lên kế hoạch để đi đó nha.

Tour giao lưu cồng chiêng

Tổng kết:

Quán Hương Rừng được coi là quán nướng đặc sản của ẩm thực Tây Nguyên. Với nhiều món dân dã bình dị đậm đà hương vị của phố núi. Hãy đến để thưởng thức các món nướng ngon dưới tiết trời se lạnh này nha.

Đánh giá bài viết này

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Thuần Tình Nha Đầu Hỏa Lạt Lạt Chương 154 trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!