Tại Sao Gà Mỹ Lại Cắt Mồng / 2023 / Top 16 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Raffles-design.edu.vn

Các Dạng Mồng Gà, Cách Cắt Mồng Và Lắc Tai Tích Gà / 2023

Mồng lá: tương đối mỏng,sơ đối mỏng, phần thịt nhẵn nhụi và mềm, gốc mồng kéo dài từ mỏ cho đến đỉnh đầu, phần trên cùng bao gồm 5 đến 6 gai mồng chóp chính giữa can hay chóp, chóp chính giữa cao nhất so với các chóp phía trước hay sau, tạo thành hình nửa ôvan khi nhìn tổng thể. Mồng phải luôn dựng thẳng, mồng gà trống to và dày hơn mồng gà mái; mồng gà mái có thể thẳng hay siêu vẹo tùy giống gà. Mồng được chia làm 3 phần: trước, giữa và sau hay lưỡi mồng, tức phần kéo dài ở sau đầu.

Mông trà: mồng đặc, rộng, gần như bằng phẳng trên nóc, ít thịt, phần cuối có chỏm kéo dài, mà nó có thể ngóc lên như ở giống Hamburg, gần như nằm ngang như ở giống Rosecomb Leghorn, hay cong theo dáng đầu như ở giống Wyandotte. Mặt trên ở phần chính phải hơi phồng và lởm chởm những gai tròn nhỏ. Hình dáng thay đổi tùy giống gà.

Mông dâu: mộng thấp, độ dài trung bình, đỉnh đâu có ba khía, khía chính giữa hơi cao hơn hai bên, đính khía hoặc trơn lỳ hoặc có gai nhỏ; đặc điểm này được tìm thấy ở các giống gà Ameraucana, Brahma, Buckeyes, Cornish, Cubalaya and Sumatra.

Mồng chạc: mồng có hai nhánh, giống như sừng nối với nhau ở gốc chẳng hạn như Houdan, Polish, Crevecoeur, La Fleche và Sultan.

Mồng trích: dạng mồng thấp, gọn và tương đối nhỏ, nó phải thật nhẵn nhụi, không lồi lõm và không phát triển quá phần đỉnh đầu.

Mồng vua: bao gồm một lưỡi mồng mọc từ giao điểm giữa đầu và mỏ, hơi ngả về sau thành hình vương miện, nằm ngay chính giữa đỉnh đầu. Vành của vương miện được chia đều bởi các chóp và kết thúc ở phía sau. Chóp mọc từ giữa vương miện là lỗi nghiêm trọng.

Mồng đậu: dạng mồng thấp, gọn và tròn trĩnh. Ngả nhiều về trước và phần sau không vượt quá giữa đỉnh đầu.

Mồng ác: gần như tròn, đôi khi phồng, chiều rộng lớn hơn chiều dài; đỉnh gấp nếp xen ngang bởi răng cưa nhỏ, lởm chởm ở phần trước và giữa mồng. Đôi khi, có hai hay ba chóp nhỏ phía sau bị mào che, đôi khi không có chóp nào.

Mồng óc: dạng mồng đặc, bề mặt gấp nếp trông giống như hạt óc chó.

Mồng thường là đặc điểm để nhận dạng các giống gà khác nhau. Chẳng hạn mồng vua là đặc điểm của giống gà Buttercup và mồng óc là đặc điểm độc đáo của giống gà ác (Silkie). Ở một số giống gà như Lơ-go (Leghorn) và Rhode Island Red, có cả các biến thể mồng lá lẫn mồng trà. Hơn nữa, màu của mồng biến thiên từ đỏ tươi cho đến tím, cũng tuỳ vào mỗi giống gà.

Mồng lá là loại mồng phổ biến nhất và thường được thấy ở gà. Nhìn chung, mọi hình ảnh và biểu về gà (như cúp, con giáp…) đều thể hiện loại mồng này. Nó là một tấm thịt mỏng, nhẵn nhụi, mềm, kéo dài gốc mỏ cho đến đỉnh đầu. Đỉnh mào thường bao gồm nhiều gai (thường 5 hay 6) hoặc chóp.

Một trong những vấn đề nghiêm trọng đối với mồng lá đó là các chóp thường có xu hướng bị đông cứng và đổ khi khí hậu quá lạnh. Điều này khôn ảnh hưởng đến sức khỏe nhưng làm hỏng dáng gà. Nhiều người chơi gà bảo vệ mồng bằng cách bôi keo paraffin vào mùa lạnh. Paraffin bảo vệ mồng và chống đông cứng.

Gà trống của một số giống gà chẳng hạn như gà chọi Anh (Old English), Modern English, gà chọi Mỹ (American Game) phải được tỉa mồng trước khi đem triển lãm. Tất cả các giống trên đều có mồng lá. Cắt mồng bao gồm việc loại bỏ tất cả những bộ phận gắn với đầu như mồng, tích và dái tai. Điều này cũng tương tự như việc cắt đuôi ở một số giống chó nhất định. Quy trình này thường được thực hiện bằng giải phẫu khi gà trống đạt trên 5 tháng tuổi. Nhờ phần này không thể mọc lại được nên chỉ cần thực hiện một lần đối với mỗi con gà.

Có thời, nhiều trại gà chủ động cắt mồng của tất cả gà khi chúng còn non để tránh bị thương và nhiễm trùng về sai, điều làm giảm giá trị thương mại của gà.

Mồng cũng thể hiện sức khoẻ của gà. Nếu nó xuất hiện nhạt hay đậm hơn bình thường hoặc có vẻ nhăn nhúm hay xiêu vẹo, thì đó thường là dấu hiệu gà bị bệnh. Khi tham dự triển lãm, mồng tốt là dấu hiệu gà “mạnh khỏe”. Mồng gà chiếm 5 điểm trong điểm 100 của trọng tài. Thêm nữa, mồng đỏ tươi ở gà mái tơ thường có nghĩa gà sắp sửa đẻ trứng.

Do vậy, mồng được sử dụng vào vô số mục đích từ Thể hiện sức khỏe, độ sung mãn, chức năng giải nhiệt cho đến hấp dẫn gà mái. Nó có thể được dùng để hỗ trợ con người dưới nhiều hình thức. Sau cùng, nó dường như góp phần đem lại giá trị thẩm mỹ cho gà và một cái mồng to, đỏ tươi như để tuyên bố rằng chú ta thực sự “oai nhất xóm”.

Trong cách chơi gà chọi thì việc hớt mồng gà hay lắc tai tích cho gà không phải chỉ là xảo thuật làm cho con gà gọn gàng, đẹp ra sau khi được làm phẫu thuật nhưng chính là để giúp cho con gà được lợi thế khi lâm trận. Bên phía gà đòn, thì chủ kê thường chỉ hớt tai gà (mọc ở 2 bên mang dưới lỗ tai) và 2 cái tích mọc ở dưới mỏ dưới của gà.

Ở gà đòn không ai đi hớt mồng gà và hầu bò (phần da mọc dưới cổ họng) dù mồng gà có lớn như loại gà mồng lá (mào cờ), chủ kê vẫn để nguyên hình dáng của mào, vì mào gà được xem như “Mão thủ”, nó nói lên cái uy phong của con gà dưới dạng gà Văn hay gà Võ. Ít người biết hay để ý là mào gà là một trong những bộ phận giúp gà giải nhiệt trong người và là cái nhiệt kế đo thời tiết nóng lạnh ngoài trời giúp gà tùy cơ mà thích ứng. Riêng bên phía chơi gà cựa thì ngoài việc hết tại tích, chủ kê còn hớt luôn cả mồng gà do một số dòng gà đá dao, đá căm như gà Mỹ, gà Philippines, ở một số nước nói tiếng Tây Ban Nha và một số quốc gia ở Nam Mỹ có dạng mồng gà rất lớn. Chúng ta có thể hiểu được lý do là các dòng đá ở các nước nói trên hầu hết có hình dáng của mồng lá nên việc hớt mồng là cần thiết để giúp gà không vướng víu, gọn gàng khi giao đấu và tránh được gà đối phương ghim cựa vào mồng. Trong thi đấu mà gà bị ra và mất máu thì không những mất lợi thế và phần thua kế như nắm trong tay.

Ở Việt Nam, dù là gà đòn hay cựa thì việc cắt tai và tích đều được áp dụng. Phía chơi gà cựa thì đa số gà Việt có hình dáng mồng dâu, mồng chà, mồng trích, còn gà cựa có mồng lá phải nói là hiếm và rất ít, tuy thế nhưng việc hớt mồng lá ở bên phía chọi gà cựa cũng ít áp dụng vì mồng gà dễ tạo ấn tượng” và đặc thù riêng của dòng gà đó nên cũng ít người cắt gà có mồng lá.

Vậy gà ở vào tuổi nào thì việc cắt tai tích, xem là thuận tiện?

Nên tránh việc cắt tai tích, mồng gà ở lứa tuổi quá sớm vì làm như vậy gà sẽ mất sức và chậm lớn lại do việc gì phải bồi dưỡng vết thương. Gà trống choai vào lứa 7 tháng tuổi là bắt đầu học gáy, đây là lúc kích thích tố nam tính (hormone) được tạo ra nhiều để giúp gà phát triển hình dáng, mồng gà, thị tích, bộ lông. Đợi cho gà hoàn tất việc thay lông mồng và tai tích mọc dài ra, mặt gà đỏ gay, tiếng gáy rõ ràng như gà lớn – khoảng chừng 2 tháng tính từ lúc gà học gáy, lúc đó bắt đầu việc cắt tai tích và hớt mồng là vừa.

Áp dụng cách cắt tại tích mồng gà nào cho dễ và an toàn nhất ?

– Cách thứ nhất: muốn cắt tại tích cho gà thì kê cho 2 con gà vần xổ 1 hồ từ 10 đến 15 phút cho gà hung lên. Sau đó đem gà ra hớt tai và tích. Chuẩn bị băng bông để khử trùng vết cắt, lấy muối pha với bột than ở đít nồi bôi lên vết cắt, cũng có thể lấy cây cỏ mực gọi là cây nhọ nồi giã lấy nước cho gà uống và bã đắp lên vết cắt. Tuy nhiên cách mau lành nhất vẫn là lấy chỉ khâu vết thương lại và khử trùng vết cắt bằng cồn.

– Cách thứ hai: nhiều kỹ thuật khó giải thích như cho gà uống thuốc bổ B1, đến loại thuốc bổ khác, canh con trăng mọc, cắt vào buổi chiều trước khi cho gà vào chuồng ngủ, vv…

Việc cắt tại và tích cho gà chọi rất đơn giản và vết thương không quá nguy hiểm nên sử dụng cách thứ nhất rất an toàn và nhanh gọn. Tuy nhiên nếu phải cắt mồng gà thì cách thứ nhất không được xem là an toàn vì mồng gà lớn và có nhiều mạch máu hơn, nếu không biết cầm máu con gà dù có sống được nhưng sẽ bị mất sức và vết thương lâu lành. Cho nên nếu mồng gà cần phải cắt bỏ thì cách sau đây được xem là an toàn và mau lành nhất.

Trong cách cắt mồng an toàn này có 2 bước:

Bước chuẩn bị: Trước khi cắt mồng gà nên chuẩn bị một số việc và thuốc men như sau: thuốc viên Vitamin K, thuốc bột cầm máu, dao hay kéo phẫu thuật, bông bằng và cồn khử trùng.

Bước làm phẫu thuật: cho gà uống 1 viên vitamin K 1 tiếng trước khi làm phẫu thuật. Lau dao, kéo Bằng cồn, xong khử trùng bằng cách hơ trên lửa xanh đốt bằng cồn. Nên tránh việc cắt mồng gà bằng dao lam vì lưỡi dao quá mỏng, yếu chịu nên dễ lạng làm vết cắt không thẳng. Cắt xong lấy thuốc bột cầm máu và rắc lên vết thương. Thuốc bột sẽ giúp cho máu sinh sợi huyết và chỗ bị cắt máu sẽ đặc lại nhanh hơn. Cắt xong thả gà đi lại trong bội để dễ quan sát và chăm sóc khi cần. Nhốt chỗ thoáng mát một vài ngày đến khi vết cắt có mày khô (màu đen) sau đó thả gà đi lại tự nhiên. Tránh tắm gà trong lúc vết thương trên đầu chưa tróc lớp mày.

Vì Sao Tổng Thống Mỹ Lại Phải Ân Xá Cho Gà Tây? / 2023

CNN đưa tin, ông Obama đã tổ chức buổi lễ ở Vườn Hồng cùng với hai người cháu là Austin và Aaron Robinson. Lý do hai con gái của ông, Sasha và Malia không có mặt như mọi khi được ông đưa ra là: “Hai con gái tôi đã không thể chịu nổi những câu chuyện đùa của tôi thêm được nữa”. Sau đó, Tổng thống Obama lại chuyển đề tài từ “bầu cử cho đến vật nuôi” khi tiến hành nghi thức truyền thống.

Năm nay, hai “cô gà” may mắn có tên là Tater và Tot, đã “bay” tới Washington từ Iowa. Dù đây là lần cuối cùng ông Obama đón Lễ Tạ ơn tại Nhà Trắng nhưng ông cho biết mình sẽ không từ bỏ truyền thống này sau khi rời nhiệm sở, hay nói theo cách của ông là ông sẽ không từ bỏ những “con gà tây đông lạnh”.

Tổng thống Obama cũng thể hiện sự hài hước của mình qua bài phát biểu: “Hãy để mọi thứ kết thúc bởi mọi người đều biết rằng giao thông trong ngày Lễ Tạ ơn có thể khiến họ mang tâm trạng lơ lửng như chim.

Tôi muốn nhân cơ hội này để công nhận rằng những con gà tây lớn thường không may mắn khi chúng không được đưa lên đĩa để rưới nước sốt, trong khi những chú gà tây khác đối mặt với số phận bằng lòng dũng cảm và đức hy sinh cũng như chứng minh rằng chúng không phải là gà”.

Ông Obama cũng không quên thay mặt cho gia đình mình cảm ơn người dân Mỹ vì đã đặt niềm tin vào ông, đồng thời nhắc nhở mọi người rằng: “Chúng ta có nhiều điểm chung hơn là những điều gây chia rẽ”.

Truyền thống lâu đời của Tổng thống Mỹ

Tater và Tot đã góp tên vào những chú gà tây có mặt trong buổi lễ truyền thống của các đời Tổng thống Mỹ. Nhiều lời đồn đoán cho rằng truyền thống này có từ thời Tổng thống Lincoln khi con trai bé của ông xin nuôi một chú gà tây vốn dĩ dùng để làm bữa tối cho ngày Lễ Tạ ơn.

Tuy nhiên, theo nghi chép của Hiệp Hội Gà tây quốc gia, những chú gà tây được đưa đến cho gia đình Tổng thống Mỹ từ năm 1947. Buổi lễ ân xá gà tây được thực hiện từ thời Tổng thống Harry Truman. Ông Truman là người đầu tiên nhận gà tây từ hiệp hội nhưng ông đã không thả những chú gà tây này.

Lễ ân xá gà tây trở thành nghi lễ thường niên tại Nhà Trắng từ năm 1989. Cựu Tổng thống George H.W. Bush là người đã khôi phục lại buổi lễ này tại Vườn Hồng.

Tater và Tot được nuôi tại trang trại Domino ở phía Tây Bắc bang Iowa. Hiệp hội gà tây quốc gia Mỹ đã cung cấp cho trang trại 25 chú gà tây 6 tuần tuổi từ hồi tháng 8. 25 chú gà tây này được hưởng những điều kiện nuôi dưỡng tốt nhất như cho ăn bằng tay, tắm rửa, nghe nhạc rock ballad.

Cuối cùng, hai chú gà tây 18 tuần tuổi đã được lựa chọn và được học sinh địa phương đặt tên là Tater và Tot. Sau đó, người dân Mỹ đã chọn thông qua Twitter với 51% người “bỏ phiếu” cho Tot và 49% cho Tater.

Ông Obama đã đặt cho Tater biệt danh là TOTUS đắc cử, có nghĩa là gà tây đắc cử của Hoa Kỳ, còn Tot góp mặt với vai trò là gà tây thay thế nếu có vấn đề xảy ra với Tater.

Sau buổi lễ, cả hai chú gà tây chiến thắng sẽ có một căn nhà mới ở triển lãm tại Virginia, nơi chúng sẽ được các sinh viên và bác sỹ thú ý tại khoa Khoa học động vật và vật nuôi chăm sóc.

Tại Sao Những Người Nuôi Gà Nòi Lại Dấu Nghề? / 2023

Trước đây, trong bài tựa một cuốn sách hướng dẫn nuôi chim, chúng tôi cũng không dấu diếm chuyện mình nuôi gà nòi gần nửa đời người, mà hai mươi năm đầu đều phải bỏ tiền ra mua những con gà dở, rồi quị lụy van xin chỉ dạy cho một đôi điều cũng không một sư kê nào khứng chịu, họ chỉ ậm ừ cho qua chuyện mà thôi !

Mà thật ra như quý vị biết đó, cái gọi là bí quyết nuôi gà nòi đâu có gì gọi là bí hiểm lắm đau ! Nếu ai tốt bụng tận tình chỉ vẽ cho mình, thì bao nhiêu điều cần biết đó, với người sáng ý chỉ học qua vài tuần là quá đủ !

Tôi nhớ ngày được cằm cuốn Kinh Kê trong tay, vừa đọc vừa ghi trong vòng một tuần là coi như … nuốt hết vào bụng ! Bài vở thì chỉ có vậy, cộng với kinh nghiệm của mình thì sự hiểu biết nó càng được sáng lóa ra.

Từ ngày tôi biết nghề, tôi không hề dấu, thế nhưng vẫn không hiểu tại sao thiên hạ xưa nay cứ mãi dấu nghề ?

Họ độc quyền con gà mái gốc vì không muốn gặp cảnh trớ trêu gà cùng dòng đá nhau một đòn, một thế thì còn có thể nghe được, chấp nhận được ! Nhưng, phương pháp chọn gà tốt, nuôi cho gà mau lớn, mau sung ra sao thì có gì phải dấu ?

Cuối cùng, va chạm mãi với đời, tôi cũng tìm hiểu ra được hai điều :

+ Trước hết là do ích kỷ: với người có tính ích kỷ thì họ đâu có muốn ai hơn mình, hay bằng mình ! Những gì họ biết họ cứ chôn chặt trong lòng, đâu dại gì chỉ vẽ cho ai, vì sợ người ta ăn cắp nghề mà … có ngày tòi giỏi hơn họ !

Nói chuyện người có tính ích kỷ thì kể ra vài ba cuốn sách cũng chưa hết chuyện, với họ, họ chỉ biết bản thân họ mà thôi. Một người làm bánh có tiếng tăm, do ích kỷ, họ chỉ truyền nghề lại cho con trai, còn con gái tuy vẫn là con nhưng van xin cũng không được cha truyền dạy. Một lẽ dễ hiểu là họ sợ sau này con mình đi lấy chồng thì bí quyết của nghề mình sẽ lọt qua … nhà người khác !

+ Trường hợp thứ hai là … do sĩ diện: Trường hợp này theo chúng tôi, đáng thương hơn là đáng trách. Có nhiều vị nuôi gà đã lâu năm, nhưng kinh nghiệm không nhiều, hoặc chỉ biết một cách phiến diện, chuyên môn một khâu nào đó mà thôi … Chính họ hơn ai, cũng biết đến điều dó. Nhưng, khổ nỗi do nuôi gà lâu năm, nhiều người quen tên biết tiếng nên danh nổi như cồn, nay có muốn chỉ vẽ cho ai cũng không hề …dám ! Điều mình biết, nói ra thì dễ, họ đành chịu tiếng xấu bụng với thiên hạ!

Còn một hạng người thứ ba, không những đáng trách mà còn đáng giận. Hạng người này chưa học thuộc câu danh ngôn của Không Tử : “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”, Cái biết của họ không bao nhiêu mà phần nhiều lại do … học lóm, vậy mà ngồi đâu cũng ba hoa dạy đời bằng những câu …trật lất ! chuyện cứ nghe nổ như bắp rang, nhưng nếu ai chưa biết gì về gà nòi mà nghe lời họ thì … “tiền mất tật mang” không sao tránh khỏi ! Hai mươi năm đầu bước vào nghề nuôi gà nòi, tôi toàn gặp “Sư kê” rởm ấy cả ! Hơn nữa, thuở trước làm gì có sách vở hay tài ỉiệu để tham khảo như bây giờ … Sách gà Phạm Công tuy có nghe, nhưng dễ gì tìm đọc, chỉ được nghe lõm bõm vài câu của giới đàn anh trong nghề vui miệng đọc lại, nhưng ,,,không đầu không đuôi làm sao hiểu nổi ?

Cái tính xấu dấu nghề, không những chỉ riêng nghề nuôi gà nòi, mà tất cả những ngành nghề khác của người mình xưa nay, chỉ gây cản trở cho sự tiến bộ của xã hội. Đó là chuyện không nên làm.

Tìm kiếm phổ biến:

Tại Sao Gà Trống Gaulois Lại Là Biểu Tượng Của Nước Pháp? / 2023

Mỗi khi nhắc đến nước Pháp, chúng ta lại nghĩ ngay đến những hình ảnh đã trở thành biểu tượng của nước Pháp : bánh mì baguette, rượu vang, hoàng đế Napoléon, … và phổ biến nhất là gà trống Gaulois (Gô loa). Hôm nay, Du lịch văn hóa Paris sẽ giới thiệu một biểu tượng tưởng chừng như là nổi tiếng nhất của nước Pháp trên toàn thế giới và được sử dụng trong rất nhiều những lĩnh vực khác nhau. Vậy biểu tượng con gà trống đến từ đâu?

Một biệt danh do người La Mã đặt cho người Gaulois (Gô loa)

Một trong những cách giải thích cho nguồn gốc của biểu tượng này là hình tượng con gà đã có từ thời Cổ Đại mặc dù nó không phải là một biểu tượng quan trọng của thời đó : xuất hiện trên một vài đồng tiền, không nghi ngờ gì nữa con gà trống là biểu tượng của một vài bộ tộc trong số nhiều bộ tộc sống trên vùng đất thuộc nước Pháp ngày nay ; và biểu tượng con gà xuất hiện thường xuyên hơn những biểu tượng khác. Khi xâm lược vùng đất này vào thế kỉ I trước công nguyên, người La Mã đã đặt tên cho dân cư của xứ này là Gaulois (tiếng Latinh là Gallus ) và vùng lãnh thổ mà nước Pháp chiếm phần lớn là Gaule (Gô lơ) (tiếng Latinh là Gallia). Đây là một trò chơi chữ đồng âm vì Gallus cũng có nghĩa là ” con gà trống ” trong tiếng Latinh.

Một ngàn năm sau, con gà trống lại nổi lên như là biểu tượng của hoàng gia : vào thời Phục Hưng, nó bắt đầu xuất hiện trên các biểu tượng chính thức của các vị vua Pháp đến từ các dòng tộc Valois và Bourbon. Tuy nhiên, gà trống vẫn là một biểu tượng thứ yếu, so với con đại bàng hay nhất là hoa Huệ tây (biểu tượng chính thức của vương triều Capétien) và chỉ xuất hiện vài lần trong các thế kỉ tiếp theo.

Một biểu tượng thứ yếu cho đến thế kỉ XX :

Trong thời Cách Mạng Pháp (1789 – 1799) nó hay được người dân và dân lao động sử dụng như một hình mẫu : gà trống tượng trưng cho công việc, với hình ảnh một người nông dân thức dậy từ lúc gà gáy để bắt đầu một ngày lao động dài nặng nhọc, nhưng cũng là sự cảnh giác vì gà trống nổi tiếng là dễ bị đánh thức chỉ bởi tiếng động nhỏ.

Biến mất vào thời Napoléon I (1804 – 1814), rồi lại nhanh chóng hiện ra vào năm 1830, gà trống lại được đặt lên hàng đầu vì mục đích cao đẹp trong Thế Chiến I và vì một lí do rất rõ ràng : trong cuộc tuyên truyền chính thức của nước Pháp cho chiến tranh, rõ ràng phải chọn một con vật có thể đối đầu với con đại bàng Đức – biểu tượng của đế quốc Đức từ nhiều thế kỉ nay. Như vậy gà trống Gaulois đã hiện hữu từ lâu trong tư tưởng của người Pháp đã được chọn để thể hiện một nước Pháp thắng lợi trước con đại bàng Đức. Trong hai cuộc chiến tranh thế giới, gà trống Pháp và đại bàng Đức giao chiến dữ dội trên bức tường của cả hai quốc gia.