Xu Hướng 3/2024 # Lật Tẩy Chiêu Trò Nhằm Trục Lợi Của ‘Tịnh Thất Bồng Lai’ # Top 5 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Lật Tẩy Chiêu Trò Nhằm Trục Lợi Của ‘Tịnh Thất Bồng Lai’ được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Rất nhiều tấm lòng vàng trong và ngoài nước gửi về “Tịnh thất Bồng Lai” những khoản từ thiện không hề nhỏ. Thành ý của họ có đặt đúng nơi, đúng đối tượng?

Đến nay, Công an Long An phối hợp cùng các cơ quan chức năng khác của tỉnh điều tra, xác minh và đủ cơ sở xác định bản chất thật sự của cơ sở mang tên “Tịnh thất Bồng Lai” – còn có tên khác là “Thiền am bên bờ vũ trụ” ở ấp Lập Thành, xã Hoà Khánh Tây, huyện Đức Hoà.

Đây là cơ sở lợi dụng Phật giáo và danh nghĩa nuôi trẻ mồ côi để trục lợi.

Khi những thông tin chính quyền Long An đưa ra thì nhiều người… vỡ lẽ. Đã có nhiều người, trong đó không ít Mạnh thường quân, từng hỗ trợ tiền bạc, vật chất cho “Tịnh thất Bồng Lai” đã lên tiếng phản ứng, bức xúc. Họ không ngờ đã bị lừa bao năm qua bằng những cách thức tinh vi khó tin.

Thực tế, “Tịnh thất Bồng Lai” được hình thành từ hộ gia đình bà Cao Thị Cúc (SN 1960, quê An Giang) trú tại ấp Lập Thành, xã Hoà Khánh Tây, huyện Đức Hoà, từ năm 2014. Gần 1 năm sau, ông Lê Tùng Vân (SN 1932, quê An Giang, ngụ tai quận 6) về đây chủ trì mọi hoạt động.

Từ năm 2014, “Tịnh thất Bồng Lai” được chú ý khi có người tên Lê Thanh Huyền Trân tham gia chương trình “Giọng hát Việt nhí” và đạt giải á quân. Trong cuộc thi này, Huyền Trân trong bộ đồ tu hành, giới thiệu mình là trẻ mồ côi ở “Tịnh thất Bồng Lai”.

Năm 2024, có 2 người tự nhận là “tu sĩ” gồm Hoàn Nguyên (SN 1990) và Nhất Nguyên (SN 1991) tham gia cuộc thi hát Bolero của đài Vĩnh Long. Họ cũng tự nhận là mồ côi, được “thầy ông nội” – Lê Tùng Vân nuôi dưỡng.

Đặc biệt, liên tiếp 2 năm sau đó, nhóm 5 đứa trẻ được giới thiệu là trẻ mồ côi ở “Tịnh thất Bồng Lai” đã tham gia 2 mùa chương trình “Thách thức danh hài” và đạt giải cao.

Từ đó “Tịnh thất Bồng Lai” là điểm lui tới của nhiều cá nhân, tổ chức từ thiện và những tấm lòng vàng trong, ngoài nước gửi những quà tặng, tiền để hỗ trợ 5 đứa trẻ hồn nhiên, đáng yêu…

Nhưng sự thật đến nay được hé lộ một cách trần trụi. Ông Lê Tùng Vân chưa bao giờ là người tu hành đúng nghĩa, đúng đạo lý nhà Phật, mà tự xưng là “thầy ông nội”, là Hoà thượng Thích Tâm Đức. Những đứa trẻ hoàn toàn không phải là trẻ mồ côi.

Chính quyền xác minh, tại “Tịnh thất Bồng Lai” có 8 đứa trẻ. Trong đó có 6 đứa trẻ có tổng cộng 3 người mẹ ruột đang sinh sống cùng, trong giấy tờ, phần tên cha để trống. Thực tế khi làm việc với cơ quan chức năng, những người mẹ này có tường trình, vì lý do cá nhân nên không cho các bé biết mình là mẹ ruột, dù đang chung sống một nhà.

Đáng nói hơn, phần lớn những người sinh sống ở đây lại có quan hệ huyết thống, là con ruột, cháu ruột của ông Lê Tùng Vân. Chính quyền tỉnh đang tiếp tục xác minh, làm rõ về những mối quan hệ huyết thống, thân phận những đứa trẻ ở nơi này.

Chiêu trò tinh vi

Chính vì sống chung nhà nhưng không nhận là mẹ – con, cha – con, ông – cháu nên bao năm qua “Tịnh thất Bồng Lai” nhận rất nhiều khoản hỗ trợ từ thiện của bà con trong, ngoài nước dành cho những đứa trẻ mang danh mồ côi.

Đáng nói, từ năm 1990 đến năm 2007, ông Lê Tùng Vân đã tạo lập 1 mô hình có hình thức tương tự ở xã Phạm Văn Hai, huyện Bình Chánh, mang tên Trại dưỡng lão – cô nhi Thánh Đức. Trong giai đoạn đó, cơ sở Thánh Đức cũng tự nhận là nuôi trẻ mồ côi, người già không nơi nương tựa và tiếp nhận các khoản từ thiện từ khắp nơi đổ về.

Đến năm 2007, cơ sở Thánh Đức bị phanh phui, chính quyền Bình Chánh dẹp bỏ. Ông Lê Tùng Vân im ắng một thời gian, mới về nhà bà Cúc tạo dựng “Tịnh thất Bồng Lai” với hình thức y hệt, nhưng biến tường tinh vi hơn, có sự tiếp tay của truyền thông, mạng xã hội để phô trương, trục lợi.

Trở lại chiêu trò tinh vi của “Tịnh thất Bồng Lai”. Khi nhóm 5 đứa trẻ nổi tiếng từ chương trình “Thách thức danh hài” thì những công ty truyền thông liên kết với các đài truyền hình tranh thủ khai thác hình ảnh của những đứa trẻ. Ngoài ra có hàng loạt những Youtuber ăn theo, cũng xuất phát từ vấn đề lợi nhuận.

Những cá nhân sinh sống tại “Tịnh thất Bồng Lai” cho ra đời hàng loạt kênh Youtube như: 5 chú tiểu – Thiền am bên bờ vũ trụ, Nhất Nguyên – Hoàn Nguyên, Nhất Nguyên – Thiền am bên bờ vũ trụ, Hoàn Nguyên – Thiền am bên bờ vũ trụ, Lê Thanh Huyền Trân Ofiical…

Chưa kể, những cá nhân trên còn có hàng loạt các facebook, fanpage trên mạng xã hội, cũng chỉ mục đích kêu gọi từ thiện.

Từ cuối năm 2024, bắt đầu có những thông tin nghi vấn về việc trục lợi từ “Tịnh thất Bồng Lai”, chính quyền Long An phát đi thông báo nơi này lợi dụng hình ảnh Phật giáo để trục lợi và nhiều người đã có phản ứng. Ngay sau đó, nơi này có chiêu đối phó tinh vi khi đổi tên “Tịnh thất Bồng Lai” thành “Thiềm am bên bờ vũ trụ”.

Hiện nhiều người đã liên hệ với công an, các ban ngành để tố cáo nhiều vấn đề khác của ông Lê Tùng Vân và cơ sở trá hình này.

“Tịnh thất Bồng Lai” – nơi có 5 chú tiểu thi “Thách thức danh hài” vừa được ngành chức năng tỉnh Long An thông tin kết quả điều tra, xác minh ban đầu.

Phước An

Chiêu Trò Khi Chơi Cá Cược Chọi Gà

Hiện ở Huế có nhiều điểm đấu gà công khai và một số nơi các tay chơi gà tổ chức nhỏ lẻ để cá cược ăn tiền như: khu vực chợ An Cựu, chợ Bến Ngự, An Hòa (TP Huế), các vùng nông thôn ở chợ Mại, chợ Nọ, (huyện Phú Vang)…Trong sới, hai con gà đang “bụp” nhau liên hồi. Bên ngoài, tiếng reo hò, chửi thề ầm ĩ cả ngõ. “Làm cá đi”, chủ kèo hô to, hàng chục người khác cũng hô lên: “Chơi ba chai, đi kèo trên, nửa ăn nửa thua. 8 trăm đi con gà rê…”.Giao kèo xong, hai con gà được thả vào một cái “sới” vòng tròn bán kính 2,4m. “Làm cá đi”, một khẩu lệnh được vang lên, hàng chục cánh tay giơ lên, bỏ xuống – nha cai bong da uy tin nhat. Tiếng cổ vũ “dzô… dzô… dzô…”, hai chú gà bị cuốn theo tiếng reo nhảy lên đá nhau uỳnh uỵch, bụi bay mù trời… Cuộc chiến giữa hai con gà “hắc ma” và “tím đen” cân sức cân tài, các cổ động viên hăng hái hẳn lên. Tiếng chửi thề xen lẫn tiếng cổ vũ cho con gà mình đặt cược càng lúc càng căng thẳng.

8h sáng thứ bảy, ánh nắng vừa ló, con ngõ nhỏ dẫn vào làng Dương Nổ (xã Phú Dương, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế) om xòm tiếng la thét. Một tay chơi nói giọng Bắc chăm chú mồi cho con gà “hắc ma” (tên do chủ trường gà quy ước) của mình một cách cẩn thận trước lúc cho lên “sàn đấu”. Đối thủ là một thanh niên ở trần, “dân chơi” trong làng. Anh ta cũng bồng trên tay một con gà “đồng cân, đồng lạng” màu tím đen, rồi đặt lên “sàn” để mọi người cá cược.

Người đầu bạc, kẻ tóc xanh, họ đang chúi đầu vào trường gà giữa sân. Hai con gà “quần nhau” mãnh liệt trong tiếng reo hô của tốp người cổ vũ. Những tờ bạc polymer được đưa cho chủ cái ghi cá độ. Tay chơi “hắc ma” ra độ: “3 ăn 50”, người thanh niên “tím đen” hô lớn: “Ai theo?”. Cả đám đông ồn ào bình phẩm về đối thủ, nhiều người rút tiền đặt cược từ 80.000 đến 700.000 đồng.Tốp người vây quanh “sới” la thét, chửi bới om xòm…

Đến hồ thi đấu thứ 2 (1 hồ 20 phút). Con “hắc ma” chồm vút tung cú đá vào đầu con “tím đen” làm cho đối thủ choáng váng. Tiếng “ồ” bật lên! Chủ “tím đen” cau mày, lấy chiếc khăn thấm nước tiểu xoa xoa vào đầu con gà rồi trấn an mọi người: “Từ từ! Chỉ bị choáng thôi, hồi phục lại ngay bây giờ”. Cuộc chiến tạm ngừng mấy giây rồi hai con gà lại lao vào quyết đấu…

Nguồn: https://nhacaionline.com/nha-cai-uy-tin/

“Ở đây gần chục năm nay, tui chứng kiến không ít gia đình tán gia bại sản, vợ chồng lục đục rồi ly dị cũng vì đá gà. Nhiều người đến trường gà với máu me kiếm tiền, nên chết cũng vì vậy! Có ông, mang cả chục triệu tới, chỉ trong nửa tiếng đã bay sạch, mà tiền đó, làm cả năm mới kiếm được”

Đến hồ đấu cuối cùng, hai con gà đuối sức cứ lờ đờ, giằng co lẫn nhau. Mọi người kêu lên: “Hòa đi, chia tiền cho anh em chơi trận khác”. Ngay lúc ấy, con “tím đen” nhảy lên bổ một nhát vào mặt đối thủ. Máu tươi bắn ra, “hắc ma” nhắm tịt mắt rồi từ từ gục xuống sàn đấu. Tay chơi “hắc ma” móc tiền đưa cho người thắng cuộc, miệng chửi thề lầu bầu: “Đen quá! Chơi có 2 trận, mất đứt 5 triệu!”. Rồi anh ta lặng lẽ lấy xe rú ga vút đi. Ông chủ trường gà lúc này đã hết ghi chép mà đi thu tiền, cứ mỗi người thắng đều nộp cho ông 10% tiền cược. Số tiền ấy gom lại, không hề ít!

Đá gà là thú chơi dân gian, nhưng bây giờ trò chơi này đang trở thành phương tiện để mọi người cá độ, ăn tiền.Theo chân anh bạn nhiều lần xâm nhập vào trường gà, tôi thấy được những “mánh mung” và sự tiều tụy của kẻ thắng – người thua. Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ của không ít tay cá độ đã “bay” theo trò cá cược này. Khi thắc mắc vì sao chính quyền địa phương lại có thể “thờ ơ” với những trường gà cá độ tiền bạc triệu như vậy, anh bạn tôi ở đây phân bua: “Ở nông thôn đá gà cho vui, mấy khi chính quyền kiểm tra”. Vậy nên, trò chơi cá cược này diễn ra công khai ngay giữa ban ngày.

Những tay cá độ chuyên nghiệp luôn sử dụng nhiều mánh khóe để được thắng. Còn các chàng “nghiệp dư” trong làng, lúc đầu đến xem đấu gà chỉ mang tính cổ vũ nhưng rồi cũng nhanh chóng bị cuốn theo vòng xoáy tiền bạc. Mới đầu cá cược tiền chục, sau tiền trăm rồi đến tiền triệu.

Nguồn: https://danhsachnhacai.com/5-kinh-nghiem-choi-ca-do-bong-da-ban-can-biet/

Cần Xử Lý Nghiêm Đường Dây Trục Lợi Chính Sách Ở Trà Vinh

Căn nhà của bà Lê Thị Có, thân nhân liệt sĩ ở xã Song Lộc, huyện Châu Thành bị lợi dụng trục lợi chính sách.

Kỳ 1: “Cò đất” mượn tên thân nhân liệt sĩ

Trên thực tế đây là chiêu trò của đội quân “cò” đất đai từ năm 2011 tới nay. Chúng đổ về tất cả các địa phương trong tỉnh Trà Vinh, dụ dỗ các gia đình chính sách, như: thân nhân liệt sĩ, thương binh có hoàn cảnh khó khăn “bán tên” để làm thủ tục mua bán, chuyển nhượng đất đai, hưởng ưu đãi miễn giảm tiền chuyển mục đích sử dụng đất. Thậm chí nhiều trường hợp bị “bán trộm tên”, “cướp tên”, ký khống vào hợp đồng mua bán mà không hề hay biết.

Rầm rộ “bán tên”

Thanh tra tỉnh Trà Vinh vừa có kết luận Thanh tra về việc miễn giảm tiền sử dụng đất cho người có công với cách mạng theo Quyết định số 118-TTg ngày 27-2-1996 và Quyết định số 117-TTg ngày 25-7-2007 tại bảy huyện: Châu Thành, Cầu Ngang, Cầu Kè, Tiểu Cần, Càng Long, Duyên Hải và Trà Cú. Theo đó, từ năm 2011 đến nay, có tổng số 310 hồ sơ được kiểm tra có sai phạm, gây thất thoát tiền ngân sách nhà nước hơn 11 tỷ đồng.

Từ đó, phóng viên Nhân Dân điện tử đã đi thực tế điều tra, xác minh việc mua bán “món hàng hóa” lạ kỳ này. Ông Trần Văn B., ngụ TP Trà Vinh, một người biết rõ chiêu trò của các tay “cò” dịch vụ đất đai ở Trà Vinh, giải thích, khi có người muốn mua đất ở trên địa bàn tỉnh Trà Vinh, nhưng gốc là đất nông nghiệp. Khi đó, người mua sẽ nhờ “cò” hoặc tự họ đi tìm các gia đình chính sách nhờ giúp đỡ bằng nhiều cách như thuyết phục bán tên, đứng tên thay (mượn tên) hoặc “mua trộm tên” thông qua con cháu của gia đình chính sách.

“Từ mảnh đất nông nghiệp do chủ sở hữu đứng tên, người này sẽ làm hợp đồng chuyển nhượng sang gia đình chính sách. Sau đó, “cò” lấy hồ sơ gia đình chính sách đi chuyển đổi mục đích sử dụng đất (lên thổ cư), và được miễn thuế 100%. Sau khi đươc cấp “sổ đỏ”, “cò’ lại mượn tay gia đình chính sách tặng cho, làm thủ tục chuyển nhượng lại cho người mua thật sự. Như vậy, từ đất nông nghiệp đã được “hô biến” thành đất thổ cư, đất ở nông thôn hay đô thị mà không phải đóng tiền sử dụng đất theo quy định, trục lợi từ vài chục đến vài trăm triệu đồng/hồ sơ”, ông B. bức xúc.

Cách đây không lâu, có người tìm đến gặp ông Huỳnh Văn Xiệu, thương binh ¼ ở xã Thạnh Phú, huyện Cầu Kè, nhờ “mượn tên” để lập một hợp đồng mua bán 299,9m2 đất tại ấp Tân An Chợ, xã Tân An, huyện Càng Long. Chủ sở hữu mảnh đất này là bà Đỗ Thị Cẩm, sinh năm 1968, ở ấp Nhà Thờ, xã Tân An, huyện Càng Long đã chuyển nhượng cho ông Xiệu. Sau đó, “cò” đã dùng giấy tờ thương binh của ông Xiệu đi làm thủ tục cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và chuyển mục đích sử dụng đất lên thổ cư. Vì là thương binh, ông Xiệu được miễn giảm 100% tiền chuyển mục đích sử dụng đất hơn 686 triệu đồng. Sau đó, mảnh đất từ người thương binh được chuyển nhượng cho bà Lê Thị Vệ ở xã Tân An, huyện Càng Long (người mua đất thật sự) và ngân sách không thu được đồng nào.

Tương tự, vợ chồng Nguyễn Văn Phong và Nguyễn Thị Xuân Thủy (sinh năm 1985, ngụ xã Hòa Minh, huyện Châu Thành) nhờ bà Nguyễn Thị Cao (sinh năm 1930, thân nhân liệt sĩ ở xã Mỹ Chánh, huyện Châu Thành) đứng tên trên hợp đồng mua hơn 190m2 đất cây lâu năm (CLN) tại ấp Xóm Trảng, xã Nguyệt Hóa, huyện Châu Thành. Sau đó, dùng giấy chứng nhận quyền sử dụng đất tên bà Nguyễn Thị Cao để chuyển mục đích sử dụng đất lên thổ cư, trục lợi hơn 290 triệu đồng.

Còn anh Trần Văn H., cháu ngoại của liệt sĩ Trần Văn Sáng ở ấp Láng Khoét, xã Song Lộc, huyện Châu Thành cho biết, cách đây vài năm, có một “cò” đất tên Vui đã đến tận nhà gặp bà ngoại anh là Lê Thị Có (vợ liệt sĩ Sáng), “mượn tên” làm thủ tục chuyển nhượng và chuyển mục đích sử dụng đất. Bà Có không đồng ý, “cò” Vui liền “đi cửa sau” móc nối với cháu ngoại là Trần Văn H., thực hiện hành vi trục lợi chính sách. Vui ra giá “mua trộm tên” bà Lê Thị Có là 20 triệu đồng với điều kiện H. âm thầm đưa hồ sơ vợ liệt sĩ của bà ngoại mình cho Vui tự do sử dụng vào mục đích vi phạm pháp luật. H. và nhiều người dân ở xã Sông Lộc quả quyết, chuyện “bán tên”, “mượn tên” hay “bán trộm tên” thân nhân liệt sĩ ở đây có thời gian diễn ra rầm rộ, vì tự dưng lại có từ 10-20 triệu đồng mà không phải làm gì cả.

PV Nhân Dân điện tử và cán bộ địa phương trao đổi với bà Lê Thị Có. Giả mạo chữ ký, chứng thực sai quy định

Trở lại vụ bà Lê Thị Có, năm nay đã 82 tuổi, vợ liệt sĩ Trần Văn Sáng ở ấp Láng Khoét, xã Song Lộc, huyện Châu Thành bị cháu ngoại “bán trộm tên” cho “cò” Võ Văn Vui. Với hồ sơ liệt sĩ có được trong tay, “cò” Vui bắt đầu phù phép. Bỗng dưng bà Nguyễn Thị Mít, sinh năm 1946, ở xã Phước Hảo, huyện Châu Thành – một người hoàn toàn xa lạ đã tặng cho bà Lê Thị Có 300m2 đất lúa tại ấp Tri Phong, xã Hòa Lợi, huyện Châu Thành. Rồi cũng chính “cò” Vui thay bà Có đi làm thủ tục cấp đổi giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và chuyển mục đích sử dụng đất sang thổ cư để được miễn 100% tiền chuyển mục đích sử dụng đất là 432 triệu đồng. Xong xuôi, mảnh đất do bà Có đứng tên sở hữu chuyển nhượng lại cho bà Thạch Thị Thanh ở phường 6, TP Trà Vinh.

Trao đổi với phóng viên Nhân Dân điện tử, bà Lê Thị Có khẳng định, bà không hề rời khỏi nhà hay đến văn phòng công chứng hoặc trụ sở UBND xã để làm hồ sơ thủ tục chuyển nhượng quyền sử dụng đất đai trên.

“Tui lại không biết chữ, làm sao ký tên, làm sao biết mà cũng không có tiền để mua bán đất đai. Tui có mấy công ruộng trước nhà, sau khi ông nhà hy sinh, tui dựng vợ gả chồng xong là chia hết đất ruộng cho bốn đứa con gái, chỉ sống một mình ở đây”, bà Có thật thà nói.

Bà Huỳnh Thị Mai, Trưởng ban Nhân dân ấp Láng Khoét cho biết, bà Có rất hiền lành, chỉ sinh sống một mình ở quê, do con cái nuôi, làm gì có tiền dư để mua đất rồi bán lại cho người khác. Còn H., cháu ngoại bà Có, đi làm thợ hồ, cuộc sống khá khó khăn nên khi được “cò” dụ dỗ cho tiền đã “bán trộm tên” bà ngoại, không ngờ đã tiếp tay cho các đối tượng trục lợi chích sách, gây thất thoát ngân sách nhà nước.

Cách nhà bà Có không xa là bà Kiều Thị Chi, 82 tuổi, cùng ngụ ấp Láng Khoét, là thân nhân liệt sĩ, cũng bị các đối tượng “cướp tên” để trục lợi chính sách. Bà Chi cho biết, hai người con trai là Lâm Văn Thiệt (sinh năm 1957) và Lâm Văn Đạt (sinh năm 1959) đã hy sinh trong các cuộc kháng chiến giành độc lập. Nhưng đến nay, chỉ có Lâm Văn Thiệt được công nhận là liệt sĩ. Theo lời bà Chi, bà chưa được hưởng ưu đãi về chính sách người có công nào khác, ngoài việc lĩnh chế độ hằng tháng của nguời con trai đã hy sinh.

“Tôi già cả rồi, lại không biết chữ, sống nhờ con trai út nuôi thì làm gì có tiền bạc mà mua bán đất đai”, bà mẹ liệt sĩ nói. Và bà còn quả quyết không hề quen biết hay gặp mặt người đã trục lợi chính sách từ tên tuổi của mình là Trần Thị Quỳnh, sinh năm 1984, ở phường 5, TP Trà Vinh.

Theo Kết luận thanh tra số 04 ngày 14-4 của Thanh tra tỉnh Trà Vinh, qua kiểm tra các hồ sơ chuyển mục đích sử dụng đất, đa số các hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất đều do UBND các xã, thị trấn thực hiện chứng thực không đúng theo quy định.

“Cụ thể, người chuyển nhượng, người nhận chuyển nhượng không trực tiếp ký tên vào hợp đồng chuyển nhượng hoặc không trực tiếp ký tên trước mặt người chứng thực”, kết luận nêu rõ.

Bà Lê Thị Có: Tôi không bán chữ, không có mua bán đất. (Kỳ sau: Làm rõ việc cán bộ tiếp tay cho sai phạm)

Trò Chơi Của Gã Hề

Dịch: Laoshu

***

“Hì hì hì hì…..”

Bên trong phòng “D-391”, giọng cười nhẹ nhưng thẩm thấu lòng người của Trần Tiếu vang vọng giữa không gian.

Mà ở trước mặt hắn, cụ ông kia đang ôm lấy đầu, lăn lộn trên mặt đất, nhìn có vẻ đau đớn lạ thường.

Mới vừa rồi, cũng giống mọi ngày trước, ông lão há to miệng bắt đầu hút lấy ký ức (hình ảnh “quá đẹp” nên ở đây không miêu tả kỹ nữa….). Nhưng vào đúng thời khắc hút vào lần thứ nhất, lão ta phát hiện mùi vị ngày hôm nay có hơi đặc biệt. Nó giống như vô số loại gia vị bị nhào trộn lẫn lộn với nhau, tóm lại là vô cùng ghê tởm.

Lão phun ngay cái đầu của Trần Tiếu ra.

Lúc này, trên gương mặt của đối phương còn lưu lại nước dãi trong miệng lão, đầu tóc cũng bết dính lại, thoạt nhìn thật khiến cho người ta không dễ chịu chút nào. Thế nhưng hình như thằng nhóc này chẳng thèm để ý, còn dùng khuôn mặt cười quỷ dị mà nhìn mình. Đôi mắt kia… thật khiến cho lòng người run sợ.

“Mùi vị thế nào?”- Trần Tiếu hỏi một câu.

Cụ ông kia không trả lời. Bởi đột nhiên ông ta có cảm giác trong đầu mình rất khó chịu, dường như có thứ gì đó vô cùng hỗn loạn đang tuôn vào, trộn lẫn với tư duy vốn có của lão, rối bời thành một mớ bòng bong.

Thấy vẻ khó chịu của đối phương, Trần Tiếu bèn tỏ vẻ ân cần hỏi han: “Làm sao rồi? Ăn đồ hư rồi sao?”

Đương nhiên ông lão không phản ứng lại hắn. Lúc này, ông ta không có tâm tư trả lời bất kỳ câu hỏi nào nữa, cũng chẳng còn nghĩ được tại sao lại thành ra thế này. Hơn nữa, lão càng không có tâm trạng đi nhớ lại, rằng ánh mắt thằng nhóc ngồi đối diện hôm nay và hắn của mấy ngày trước như biến thành hai người. Giờ đây, đầu óc ông ta chỉ còn là một mảnh hỗn độn, thế cho nên ông ta thét nhỏ một tiếng rồi ngã quỵ xuống đất.

Phía góc tường có một camera giám sát. Nó đang ghi lại một cách tường tận hình ảnh nơi này.

Tuy nhiên, không một ai nhìn thấy.

Bởi vì thái độ làm việc của gã trực ban không hề làm tận chức trách một chút nào. Chỉ mới một tuần trước đây, gã ta đã bật nhầm một cái đĩa CD. Chính vì vậy mới dẫn tới con hàng mã số “D-419” rất không vui, bởi thế cho nên thằng nhóc bạo tính này đã phát hoả đốt sạch sẽ căn phòng của nó. Ngọn lửa hung mãnh tới mức còn chui qua được ô cửa sổ đưa cơm, cháy lan ra ngoài, tiện thể hun cháy luôn một đoạn hành lang.

Chính vì sự cố này mà đêm qua, một người công nhân vệ sinh phụ trách bên khu vực đó đã tìm tới gã. Gã không chỉ bị đập cho một trận, còn phải mời người đó một chầu rượu ở cái quán bar đắt đỏ nhất nữa….. Kết quả, tối hôm qua, sau khi về nhà gã đã phải quỳ trong phòng khách nguyên một đêm.

Vì thế, vào giờ này phút này, gã trực ban ấy còn đang mơ mơ màng màng kìa. Phí lời! Bị đập cho một trận, uống thêm một bụng rượu, còn phải thức trọn một đêm không được ngủ, chỉ có thể thức quỳ ở đó, ngày hôm nay, người anh em này vẫn có thể đi làm đã tính là liều mạng lắm rồi đấy.

Bởi vậy, gã ta không thể chú ý đến cử động kỳ lạ của con hàng “D-391”.

Kỳ thật, vốn dĩ chẳng có mấy người nhìn chằm chằm hình ảnh “ăn cơm” của ông lão kia qua màn hình giám sát, vì…. dáng vẻ “ăn cơm” của lão ta quả thực quá ghê tởm.

Nói tóm lại, bởi đủ loại sự tình cùng gom lại một lần mà dẫn đến việc ông cụ ăn phải đồ hư này lăn lộn trên nền đất cả hai phút rồi mà chẳng có ai phát hiện ra.

Giờ phút này, Trần Tiếu vẫn ngồi trên ghế, tương đối hứng thú nhìn một màn này. Đồng thời, hắn vẫn có chút rầu rĩ, rằng tại sao mà đến giờ vẫn chẳng có gã cảnh vệ nào phá cửa xông vào chứ?

Thế cho nên, cái kẻ hơi nhàm chán là hắn bèn tự rót cho mình một tách trà.

“Ông thấy đấy, hồi nhỏ mẹ tôi nói với tôi rằng, không được tuỳ tiện lấy đồ của người khác.”

Nói rồi, hắn học theo tư thế của các quý ông trên phim ảnh, nâng tách trà lên, còn vểnh ngón út lên rõ cao. Thế nhưng động tác này phối hợp cùng hình tượng của hắn lúc này, rõ ràng vừa kỳ dị vừa mắc ói.

“Nhưng mà…… hình như ông chẳng hề biết đạo lý này. Không không không, ông biết, chỉ có điều ông không bằng lòng nghĩ đến.”- Trần Tiếu nói bằng chất giọng bén nhọn của mình, nghe giống như hắn đang đùa bỡn vậy.

“Ở đây ông có thể vô âu vô lo, ngày ngày uống trà đọc báo, hưởng thụ những bữa ăn phong phú mà người khác chuẩn bị riêng cho mình.”- Khi nói đến hai từ “bữa ăn”, ngón tay hắn còn làm ra tư thế dấu ngoặc kép giữa không trung.

“Ông sẵn sàng quên đi quy chuẩn đạo đức rõ ràng mà đơn giản nhất.

Đương nhiên, đứng trước lòng tham, bất kỳ ai cũng sẽ đều quên đi lớp vỏ bọc che giấu nội tâm vốn có của mình. Không phải sao? Đứng trước sắc đẹp thì quên đi trung trinh, đứng trước quyền lợi sẽ quên đi chức trách. Ở trên thế giới này, có vô số sự tình có thể khiến cho tấm màn che đậy sự dối trá phải tiêu tan. Khi con người ta hoàn toàn không còn gì che đậy được thì sẽ lộ ra bản chất thật nhất. Ông đoán thử xem, đó là cái gì?”

Trần Tiếu nhếch to miệng, tỏ rõ sự vui vẻ.

“Sự điên cuồng!”

Nói xong, hắn bèn ngồi xổm xuống bên cạnh ông cụ.

“Nói thật lòng, dường như ông có vẻ rất đau khổ! Ố ồ… Tôi hiểu rồi, có phải bởi vì ông rất mệt, ông cảm thấy có một lớp khôi giáp rất rất dày đang chèn ép khiến ông muốn nhích nữa bước cũng thấy khó khăn? Hết lớp áo này đến lớp áo khác vây bọc lấy ông, khiến ông giống như một cái xác ướp không thể có lấy một cử động nào, sắp sửa hít thở không thông được luôn rồi, đúng chứ!”

Hai tay của Trần Tiếu chậm rãi đong đưa trước ngực, thấp giọng khẽ nói với lão già, nghe giống như một kẻ bị suy nhược thần kinh đang dùng chất giọng mũi khó nghe của mình ngâm nga thơ từ ca phú,

“Kỳ thực, tôi chỉ muốn nói là, nếu tất cả đều chỉ là những thứ giả dối, cớ sao ông không vứt bỏ chúng đi! Tôi biết, trong đầu ông lúc này đang có một luồng sức mạnh. Nó không phải nguyên nhân gây ra sự đau khổ cho ông, mà là đang giúp ông phá tan xiềng xích, khiến cho ông nhận ra được bản chất của mình. Ông có thể thử chấp nhận nó….. Giống như tôi đây này, chấp nhận thực chất của bản thân! Vậy thì…..”

“Hi hi hi hi……… A…. Ha ha ha ha!”

Giữa tiếng cười ấy, ông lão tuy vẫn ôm đầu, vẻ mặt vẫn dữ tợn, song giống như trước đây từng nói, rằng nụ cười có thể truyễn nhiễm. Bởi vậy, giờ phút này, dường như khoé miệng của lão ta cũng như có như không mà nhếch lên…….

………………………….

Bên ngoài cửa phòng “D-391”.

Hai gã cảnh vệ còn đang nói chuyện phiếm.

“Nghe nói, tuần trước ngoài trụ sở chính có thu nạp một con hàng “cấp A” đấy!”- Cảnh vệ A

nói.

Gã cảnh vệ B nhàm chán xoay xoay cây dùi cui trong tay: “Thật ra chúng ta ở đây coi như còn tốt chán, cùng lắm chỉ gặp cấp C mà thôi. Thật không thể tưởng tượng được mấy thằng cha ngoài trụ sở chính làm thế nào cho qua ngày đoạn tháng nhỉ!”

“Đúng vậy! Hàng ngày phải đối mạt với ba cái thứ đáng sợ….. Nghe nói, mỗi tháng bọn họ đều phải trải qua cuộc trắc nghiệm tâm lý, thậm chí có mấy gã bị điên luôn rồi!”

“Ôi… Ngay đến làm cảnh vệ mà cũng khó lăn lộn thế này, tao thực sự không cách nào tưởng tượng được mấy gã thuộc Bộ ngoại cần (chuyên chạy việc bên ngoài hiện trường) khi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ rốt cuộc sẽ thế nào nữa!”

Vừa nhắc đến “Bộ ngoại cần”, cả hai gã đều lộ ra vẻ mặt như vừa nghĩ đến một thứ đáng sợ nào đó…..

Câu chuyện phiếm tới đây thì bị gián đoạn.

………………………

Bỗng vang lên một hồi âm thanh cảnh báo.

Đây không phải âm thanh nhắc đi nhắc lại của chiếc máy đo lường dị tượng khi lão già ăn cơm, mà là cảnh báo hàng thật giá thật, vô cùng chói tai.

Ánh sáng trắng trong cả khu hành lang không biết vốn dĩ xuất phát từ đâu bỗng nhiên biến thành màu đỏ lập loè.

“Cấp độ dị tượng của D-391 biến đổi”

“Cấp độ dị tượng của D-391 biến đổi”

Thanh âm được hợp thành từ thiết bị tràn ngập cả không gian!

“MN! Chuyện gì vậy?”- Cảnh vệ A hô lên, thần sắc căng thẳng theo.

Nhất thời gã cảnh vệ B cũng không biết chuyện gì, vội vàng rút thẻ từ ra: “Không biết, lẽ nào lão già này bị mắc nghẹn rồi à?”

Bọn họ liền nhìn thấy tình hình trong phòng…..

Lão già kia thì quỳ dưới đất, nửa thân trên dựng thẳng đứng lên, hai tay vô lực rũ xuống, bên cạnh là một bãi… không biết là nôn ra thứ gì, miệng vẫn giữ tư thế như khi ăn, ngoác rộng ra, mà cằm thì như sắp đụng tới bụng luôn rồi.

Giờ phút này, lão đang cười!

Cười một cách điên cuồng! Hai mắt thì trợ ngược lên, sắc mặt tím bầm, dường như có hơi mất dưỡng khí, ấy vậy mà lão vẫn còn cười điên cuồng không cách nào dừng được. Hình ảnh ấy hiện trong ánh sáng đỏ tươi lại càng đặc biệt khủng bố!

Mà trước mặt lão ta, Trần Tiếu đang ôm bụng, chỉ tay vào lão, và, cũng đang cười!

Hắn cười ngặt nghẽo, làm giống như nhìn thấy được thứ gì đó vô cùng nực cười!

Cả căn phòng vang vọng tầng tầng lớp lớp tiếng cười cuồng loạn, thậm chí, còn át đi âm thanh cảnh báo chói tai kia!

Những cảnh vệ này đều là những người đã trải qua khoá huấn luyện chuyên nghiệp. Tuy rằng cảnh tượng trước mắt rất quỷ dị, bọn họ hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Song khi đối mặt với hai kẻ tay không tấc sắt này, hai gã không hề tỏ ra quá hoảng hốt.

“CMN! Cái quỷ gì vậy?”- Cảnh vệ A dùng súng nhắm thẳng vào ông cụ, hô: “D-391! Giờ tôi lệnh cho ông đứng lên, ngậm miệng lại!”

Đồng thời, gã cảnh vệ B xông về phía Trần Tiếu, bổ dùi cui xuống: “Đứng ngay ngắn! Thu hồi điệu cười gớm ghiếc của mày lại!”

“Phòng cảnh vệ! Phòng cảnh vệ! D-391 đã bị khống chế. Thần trí của mục tiêu bất thường, cự tuyệt phối hợp, đề xuất phê duyệt phương án gây mê!”- Gã vừa chỉ cây dùi cui về phía Trần Tiếu, vừa ấn mở thiết bị liên lạc trên mũ giáp rồi nói.

Bỗng nhiên, cơ thể vị cảnh vệ này sững lại, sau đó bất động khoảng một giây.

Bên trong ear-phone hẳn là vẫn có người đang nói, thế nhưng, cách một lớp mũ giáp nên Trần Tiếu không thể nghe rõ. Hắn chỉ nhìn thấy gã cảnh vệ này không quan tâm đến lời đáp lại trong ear-phone mà đang buông xuôi dùi cui xuống. Nhìn động tác này, rõ ràng là có chút mù mờ.

Giờ phút này, gã cảnh vệ cầm súng bên kia cũng buông súng xuống, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, dường như bỗng quên đi rất nhiều điều.

“Bịch”

“Bịch”

Hai gã cảnh vệ gần như cùng lúc ngã xuống, mất đi ý thức!

……………………

Cũng cùng lúc đó, cách ngay phía dưới sàn nhà đúng vị trí Trần Tiếu đang đứng khoảng ba mươi mét, trong một căn phòng diện tích rất lớn.

Có một ông lão mặc áo khoác trắng nhìn chằm chằm vào máy tính trước mặt, nôn nóng hét: “Khu vực thu nhận cấp D xảy ra chuyện gì?”

Một người đứng phía sau lão ta lớn tiếng đáp: “Năm phút trước đã đo được dị tượng D-391 có biến đổi cấp độ, hiện tại đang nằm ở giai đoạn nguy hiểm cấp C rồi!”

Lão ta quay đầu lại, chẳng phải chính là lão già cùng xuất hiện với nhóm người Trần Tiếu vào một tuần trước – “Mr. Trâu” – đây sao!

“Đem tư liệu về thứ đó tới đây!”- Lão ra đẩy cặp kính, thần sắc có chút khẩn trương!”

“Phong tỏa toàn bộ khu vực cấp D! Xuất ảnh khu vực thu nhận đó lên!” – Lão nói tiếp.

Màn hình lớn trên tường lập tức sáng lên, chiếu vừa đúng khu vực phòng D-391. Lúc này, trong hình ảnh hiển thị, ông cụ kia vẫn duy trì tư thế quỳ trên nền nhà, há miệng rõ to. Bên cạnh ông ta đã không chỉ có hai gã cảnh vệ lúc nãy nữa, mà là có rất nhiều người. Bọn họ chất chồng lên nhau, nhìn không rõ số lượng.

“Hành lang xung quanh!” – Mr. Trâu hét.

Trong chớp mắt, liên tiếp xuất hiện vài cửa sổ con trên màn hình lớn ấy. Trên hành lang xung quanh căn phòng trú ngụ của D-391 đều đã có vài cảnh vệ nằm la liệt.

……………………

Đột nhiên, Mr. Trâu nhìn chằm chằm vào một hình ảnh trong đó, đồng tử vội bám theo!

“Phóng to!”- Lão ta chỉ vào hình ảnh kia rồi hét lớn!

Khung cửa sổ kia lập tức phóng lớn, khuếch đại toàn màn hình.

Trong góc khung hình, một bóng lưng đang rất nhàn nhã tản bộ trên hành lang, một chốc lại nhảy lên một cái, một chốc lại học theo điệu múa ba-lê mà xoay tại chỗ một vòng. Xem ra rất vui vẻ.

Mà phía dưới chân của hắn, là một đống… cảnh vệ đang nằm im lìm bất động.

………………….

Lưu Ý Những Chiêu Trò Khi Chơi Đá Gà Cựa Sắt Trực Tuyến

Muốn trở thành một người chuyên nghiệp trong loại hình đá gà; người chơi cần nắm cho mình rất nhiều kiến thức; trong đó có ba gồm điều chú ý về chơi đá gà cựa sắt trực tuyến. Bởi hiện nay rất nhiều những trận chiến mang tính chất chân thật; và uy tín từ những người chơi thực thụ. Nhưng nó cũng đồng nghĩa với sự xuất hiện của những cạm bẫy; mà nếu không chú ý người chơi sẽ dễ dàng mắc phải. Hãy chú ý cẩn trọng!

Những chiêu trò chơi bẩn khi đá gà tre.

Với những người chơi chân chính thì họ sẽ thường chỉ mang theo bên mình; và sử dụng những vật dụng bình thường vốn có trong một trận chiến kê được kể ra như: phích nước nóng, khăn lau hay chậu nước và cơm nóng.

Tuy nhiên, đối với một số người chơi gian lận thường lén mang theo bên mình; và cho chiến kê của họ sử dụng những chất kích thích để chiến kê của họ trở nên sung sức hơn. Nếu được cho chất kích thích này vào cơ thể thì chiến kê sẽ chiến đấu; cho đến khi đối thủ của chúng phải chấp nhận thua trận mà gục xuống mới ngưng.

Những điệp khúc cửa dưới thường được nhắc đến như 3 ăn 5 hay 1 ăn 2… Đây đều là ăn theo tỉ lệ thu hút rất nhiều người chơi. Tất nhiên có nhiều người chơi không cẩn thận rất dễ bị sa bẫy của bọn chơi đá gà gian lận.

Điều chú ý về chơi đá gà cựa sắt trực tuyến.

Phòng tránh những ảnh hưởng từ vấn đề rủi ro của đối thủ đá gà cũng chỉ là một phần. Trong trận thắng đá gà ăn tiền, để có một chiến kê có thể trạng tốt nhất; và sức khỏe mạnh nhất; điều đó còn phải do chính sự chăm sóc chiến kê gà chọi của mình như thế nào. Điều này chính là yếu tố cực kỳ quan trọng trong điều chú ý về chơi đá gà cựa sắt trực tuyến.

Như vậy có thể thấy những chiến kế lúc gia nhập các giải đấu ở nơi đây thể hiện rõ được sự dũng mãnh của mình. Trong 1 trận đá gà online bạn nên nắm bắt được những đặc điểm cần thiết về ưu; nhược điểm của từng chiến kê trước trận đấu thông qua những tiêu chí sau: cân nặng, ngoại hình, sự máu chiến, sức khỏe chiến binh.

Cập nhật thông tin chi tiết về Lật Tẩy Chiêu Trò Nhằm Trục Lợi Của ‘Tịnh Thất Bồng Lai’ trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!