Xu Hướng 12/2022 # Đọc Truyện Kẻ Tâm Thần / 2023 # Top 17 View | Raffles-design.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Đọc Truyện Kẻ Tâm Thần / 2023 # Top 17 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Kẻ Tâm Thần / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Hắc thố: Cậu bạn nhỏ, đi đứng nhìn đường một chút.

Cậu bạn nhỏ, đi đứng nhìn đường một chút.

//kết thúc cuộc trò chuyện ?//

Đồng ý

Vương Nhất Bác đứng lại nhìn vào dòng chữ trên dao diện màng hình một lúc. Cậu nhanh chóng đưa mắt quan sát xung quanh. Không ai có điểm khả nghi… Hắn ta đang ở đâu? Tại sao hắn lại biết nhất cử nhất động của cậu? Tại sao lại là cậu mà không phải ai khác? Ruốc cuộc hắn là ai? Sao cứ mãi bám theo cậu như thế? Hàng trăm ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu thiếu niên, những câu hỏi đó cậu vẫn chưa lí giải được. Thật sự quá khó hiểu , hắn là bạn hay là thù? Bí ẩn về tên sát nhân đó thật sự là gì? Và cậu vẫn chưa có lời giải đáo cho câu hỏi mà mình đặc ra.

____________________ “Á…….” Tiếng thét thất thanh của cô gái trẻ vang lên, dường như cô đang sợ một cái gì đó. Bên dưới gầm giường từ từ chui ra một người đàn ông gương mặt lạnh lẽo. Hàn khí xung quanh hắn ta vô cùng nồng đậm, đôi mắt đỏ ngầu cùng khuôn mặt trắng bệt càng khiến người nhìn lạnh sống lưng. Người đàn ông từ từ đứng dậy, hắn tiến một bước, cô gái liền lùi lại một bước. “Cô gái… Đừng sợ… Sẽ nhanh thôi.” Người đàn ông cầm trên tay con dao sắt bén, hắn trầm giọng lên tiếng, trong chất giọng của hắn còn nghe ra được vài phần khinh bỉ. “Đừng lại đây!!! Tránh xa tôi ra … Á….” Cô gái sợ hãi lùi về phía sau, người đàn ông cười lạnh sau đó bổ nhào về phía cô. Hắn hung tợn đâm từng nhát dao vào người cô gái, máu me bắn ra tung tóe. Một lúc khi hắn sát nhận cô gái đã chết, hắn xoay lưng bước đi, không hề ngoảnh đầu lại. Nụ cười nhàn nhạt trên môi hắn vẫn chưa lụi tàn, trên khuôn mặt còn vươn vấn một ít máu tươi. Cảnh sắc bên trong căn phòng vô cùng quỷ dị, tiếng cười của người phụ nữ vang lên.

“Thôi thôi đừng xem nữa, ngày nào mấy anh không coi phim ma thì chết hay gì mà xem hoài vậy?” Vương Nhất Bác thu mình vào một góc bịt chặt lỗ tai mình để khỏi nghe thấy những tiếng la thét kia.

Đọc Truyện Những Ngày Đợi Nắng / 2023

Sỏi lạo xạo báo hiệu có người đang đi vào.

Vừa kéo cánh cửa bọc giấy dầu ra, Vương thấy Winner đang ngồi trên sàn gỗ, vắt chân lên chiếc bàn thấp chỉ đến đầu gối anh, tay lăn trái trứng lên má. Ôi cái gương mặt gày trơ xương ấy, có tí thịt nào để sưng lên đâu mà phải lăn trứng. Bay cho cố vào, cắn lắc điên cuồng thêm tí nữa. Nhìn lại mình xem giống cái xác chết di động không.

Chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần thấy Winner là Vương thấy ghét. Từ cái nước da trắng nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng kẻ chì đen, dáng người khẳng khiu như khúc củi cho đến mái tóc lù xù chả bao giờ biết đến cái lược. Mọi thứ đều làm anh thấy ghét. Sao trên đời có đứa con gái thế này cơ chứ.

“Mẹ đâu?” – Vương cộc cằn hỏi. Anh vốn là người rất lịch lãm và dịu dàng, ấy thế mà cứ thấy cái bản mặt Winner là trở nên cộc cằn.

“Chết rồi.” – Winner chun mũi trả lời, mặt cứ làm như đáng thương lắm nhưng đôi mắt chẳng chút đau khổ.

“Tôi hỏi mẹ tôi, không hỏi mẹ cô.” – Vương biết rõ bị trêu càng bực hơn.

“À! Đi gặp ai rồi ấy mà.” – Winner như người vừa tỉnh ngộ, gật gù trả lời.

Thấy Vương im lặng, cô liếc mắt đến chiếc vali đen anh đang xách trên tay.

“Tiền đấy á?” – Đôi chân gày đến xơ xác vụt một đã rời mặt bàn đặt mà khoanh gọn gàng trên sàn, Winner mắt sáng rực nhìn Vương.

Trời ơi! Sao anh ghét cái con ranh này thế. Nó cứ điên điên khùng khùng, thấy tiền là mắt sáng rực rỡ.

“Tiền của gia đình Nhi. Từ nay mà còn đến đó làm loạn thì coi chừng.” – Vương nghiến răng.

“Bỏ lên đây đếm lại coi!” – Winner đập đập tay xuống chiếc bàn mới ban nãy mình còn gác chân.

Vương cũng không hiểu sao mình chẳng bao giờ giữ được bình tĩnh khi gặp Winner. Máu trong người cứ sôi lên sùng sục, anh tức giận ném thẳng cái vali về phía cô.

Cái vali bằng nhôm, thiết kế chuyên để đựng tiền. Cũng cứng đấy.

Winner không tránh. Ở khoảng cách gần, lực lại mạnh. Đầu cô đón cái vali kêu “cốp” một cái rõ to.

Vương hả hê quay mặt bỏ về phòng mình, không hề hay biết phía sau anh có một dòng máu đỏ đang từ từ chảy xuống.

Winner đưa tay quẹt lên mặt, cả một bàn tay dẻo quánh máu.

*

Căn nhà được xây theo hình chữ U, chính giữa là khoảng vườn trồng đầy hoa anh đào. Phía trên có một khoảng trời khá rộng. Con đường rải sỏi dẫn đến gian phòng khách, còn muốn đi đến các phòng thì đi men theo lối hành lang lót gỗ sẫm màu.

Phòng Vương nằm ở dãy chính giữa, nhìn ra là cả một bầu trời ngập hoa anh đào. Ban đêm khu vườn le lói ánh điện từ những cột đèn hai bên con đường rải sỏi.

Sương xuống mờ ảo. Gió tổi tung những cánh anh đào rụng rơi dưới đất bay lên nhè nhẹ. Mọi thứ yên tĩnh quá! Khung cảnh có chút cô tịch nhưng cũng thật đẹp.

Vương vừa nói chuyện điện thoại với Nhi. Xem ra cô đã ổn. Chỉ là bị thiếu máu nên sẽ say sẩm khi thấy máu. Một sự yếu đuối đáng yêu. Phụ nữ yếu đuối kích thích bản năng che trở của đàn ông mà.

Bước chân vô tình dẫm nát những cánh hoa bất hạnh bị gió tước khỏi cây ném xuống đất. Vương thanh thản dạo vòng quanh khu vườn.

Người thiết kế ngôi nhà này đã vẽ theo ý mẹ anh, bà gần như chính là người thiết kế ra ngôi nhà này.

Mẹ anh là người Nhật. Một người phụ nữ Nhật Bản khó tính, uy quyền. Anh cũng không hiểu điều gì mang bà đến Việt Nam này. Nhưng nếu không có bà, có lẽ anh đã chết từ mười tám năm trước.

Ba anh vốn là xã hội đen, anh cũng chẳng hiểu cái thế giới đầy máu me ấy có gì hấp dẫn khiến ông say mê đến thế. Khi phải chọn giữa quyền lực đen tối ấy và mẹ ruột của anh, ông đã không chọn bà. Bà bỏ đi, mang theo đầy đủ hành lý, để quên mỗi anh.

Năm đó Vương vừa tròn tám tuổi.

Năm anh chín tuổi, ba anh lấy người mẹ hiện tại. Bà có một cô con gái khá đáng yêu, suốt ngày tíu tít bên cạnh anh nói những câu tiếng Nhật mà anh không hiểu. Sau này khi cả hai mẹ con họ cùng học và nói sõi tiếng Việt, cô bé mới nói cho anh hiểu rằng cô rất quý anh trai. Vương cũng yêu quý mẹ con họ.

Mười tuổi, Vương khốn khổ rơi vào cảnh bị truy lùng. Năm đó ba anh và một ông trùm khét tiếng tranh chấp một lô vũ khí. Và theo luật của thế giới ngầm, họ sẽ đấu sinh tử.

Không có những pha bắn súng hoành tráng như trong phim vẫn thấy. Họ giải quyết đơn giản thôi. Mỗi người một con dao, tay của người này sẽ được cột chặt vào tay của người kia. Và họ bắt đầu đấu. Đấu đến chết.

Đọc ~ Iv. Thần Thời Gian Và Thần Tự Nhiên ~ / 2023

– Người dừng lại! Ta nói dừng lại! – Ta. Không. Thích. – Hắn nhếch môi, cười một nụ cười đầy bí hiểm và ghê rợn. Trên tay hắn đang giữ một đứa trẻ đã khóc đến khan tiếng. Hắn định thả thằng bé vào miệng núi lửa đang sôi sục kia, những dòng nham thạch giận dữ sủi bọt khi giọt nước mắt của nó rơi xuống, bốc hơi, như muốn nói rằng bất kì ai chạm vào dòng chất lỏng đẹp đẽ màu đỏ kia đều phải chết. Tàn nhẫn ư? Không, đó là quá nhân từ. Hắn quá nhân từ khi ban cho đứa trẻ kia một cái kết cục lạnh lẽo, và hắn thấy vui. Nói hắn máu lạnh, vẫn còn có chút nhẹ nhàng, người như hắn chỉ có một: Thần Chiến tranh. – Buông đứa trẻ ra rồi nói chuyện – Buông? – Hắn phá lên cười khanh khách – Được thôi. – Đứa trẻ đáng thương trượt khỏi tay hắn, nhưng rồi lại yên lành trong tay hắn, giống như một sự đe dọa cảnh cáo đến người đối diện – Không không không. Không được! Ngươi trả đứa bé lại cho mẹ nó, có chuyện gì ta tính toán với ngươi sau. – Thần Đất ơi là Thần Đất! Ttang à, ngươi đúng là đồ đầu đất! – Người muốn gì? Mau nói, đứa bé khóc sắp chết rồi. – Nó đâu phải con ngươi. Lo cho nó làm gì? – Nó là con của Thần Sinh mệnh Insaeng. – À, ra là nàng ta. Đáng tiếc thật đấy, nó là con của kẻ ngươi hết lòng yêu thương với một con người. Ngươi thì có gì không bằng loài người thấp kém kia chứ? Vậy mà lại thua kém một kẻ không thể sống đến 100 năm. – Đừng nhiều lời! – Thần Đất mất kiên nhẫn hét lên. – Được. – Ánh mắt cợt nhả của Jeonjaeng bỗng đanh lại, hắn nhàn nhạt nhả ra 4 chữ – Trái tim của đất. – Ngươi điên sao? Đất thì lấy đâu ra trái tim. – Vậy à? – Hắn nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên trời rồi mỉm cười thỏa mãn

– Khônggggggg!Đứa bé rơi thẳng vào dòng dung nham óng ả xinh đẹp nhưng chết người kia. Thần Đất run lên bần bật, bầu trời tối sầm, mặt đất rung chuyển, vỡ nát và tách đôi ra, đổ dốc nuốt hết mọi thứ. Núi lửa giận dữ phun trào, dòng nham thạch vừa mới giết người ùa ra như một cơn sóng, sắc cam đỏ rực rỡ lại hóa xám xịt, cuốn đi vạn vật. Tất cả đều hướng về phía Thần Chiến tranh Jeonjaeng. Hắn cố chạy thoát nhưng vô vọng, mặt đất cứ dốc ngược, dồn hắn về phía khe nứt, chân hắn chạy mệt nhoài nhưng ngoảnh đầu nhìn lại vẫn là vết nứt kia, cứ ngoác rộng ra nuốt chửng hắn. Rầm! Đất đá, nham thạch, núi lửa, mọi sự rung chuyển dừng lại, Jeonjaeng đã nằm sâu trong lòng đất, dù chẳng được quá 1000 năm, con quái vật ấy cũng sẽ thoát ra. Nơi hắn ngã xuống phẳng lặng như chưa từng có bất kì sự chuyển động nào, chỉ còn lại một quả cầu bao quanh bởi cát đen. Thần Đất tiến tới, chạm nhẹ vào khối cát bí ẩn, những hạt cát đen rơi xuống hóa thành màu vàng rồi bay lên bao quanh lấy vật thể trên mặt đất. Đó là một đứa trẻ, là đứa trẻ vừa rồi ư? Không đâu, đứa đã chết chỉ là một đứa trẻ bình thường, một con người, còn đây là một vị thần. Một quả cầu trong suốt bảo vệ nó, những hạt cát vàng cứ bay lượn xung quanh, nơi trong suốt kia ẩn hiện những hình ảnh trong quá khứ của Thần Đất, về tình cảm đơn phương oan nghiệt Ngài dành cho Thần Sinh mệnh, về kí ức đau buồn khi nhìn thấy nàng vui vẻ bên một con người, về thời khắc mình đánh mất bản thân mà tước đi hạnh phúc của nàng, về đứa trẻ đáng thương đã tan biến trong dòng chất lỏng cháy bỏng, về kết cục xứng đáng cho Thần Chiến tranh tàn độc và tham lam… Ngài biết, nó là con của mình. Đứa trẻ từ vụ động đất trở thành một trong những vị thần được con người tôn thờ nhất đã là chuyện của 2000 năm sau. Đó là Thần Thời gian, trong hình dáng của một đứa trẻ đã cai quản cả lâu đài Thời gian rộng lớn do Thượng đế lập nên. Ngay khi chủ nhân thật sự của lâu đài đủ khả năng cai quản, Thượng đế lập tức thoái thác về Thiên cung, trao toàn quyền cho đứa trẻ đó. Vị thần đặc biệt này, không ai khác ngoài Junhui. Canh giữ thời gian, anh biết được quá khứ và hiện tại của vạn vật, tương lai cũng nắm trong lòng bàn tay, có lẽ bởi thế mà trên khuôn mặt của Junhui luôn hiện hữu một nụ cười vô cùng bình thản. Junhui sinh ra cùng với sức mạnh của mình, chưa đầy 2 tuổi đã có được Linh thú – Chuột bạch thời gian. Từ thần thánh đến con người, ai cũng nể sợ và ngại gây hấn với anh, dù anh hiền lành và an tĩnh. Bởi chọc giận Thần Thời gian thì bạn biết đấy, một thay đổi nhỏ bé trong quá khứ cũng có thể khiến bạn mãi mãi biến mất trong hiện tại và tương lai. Hơn nữa, Junhui có thể đưa người khác vào Dòng thời gian để chu du, khám phá, và nếu bạn bị lạc ở đó, ngoài Junhui sẽ chẳng có cách nào đưa bạn ra ngoài. Đó là lí do Junhui được tôn thờ nhưng có rất ít người đủ can đảm đến gặp anh. Junhui là một vị thần ham chơi, ngay cả khi anh phải chịu trách nhiệm cho mọi sinh linh trong 3 cõi. Ít khi người ta thấy anh ở trong Lâu đài Thời gian, vì việc quay những bánh xe của đồng hồ Luân hồi đã có tộc Yêu tinh lo liệu. Junhui ngày ngày nhởn nhơ cùng Jerry – Linh thú Chuột bạch – đi lung tung khắp Thánh địa, có lúc lảng vảng trên thiên đàng, có lúc lò mò nơi địa ngục, có lúc lại rong chơi dưới trần gian, còn cải trang tham gia cá cược với con người. Thế nên mới có chuyện Thần Thời gian thi chạy với Thần Gió. Thời gian là vô tận, nhưng xét về tốc độ, chẳng thể nào theo kịp những ngọn gió. Trong khi Wonwoo cứ thoải mái dạo chơi thì Junhui lại miệt mài chạy, vì ham muốn chiến thắng mà chạy nhanh tới nỗi trần gian trôi nhanh hơn 3000 năm, lỗ hổng thời gian xuất hiện cuốn không biết bao nhiêu người vào đó. Khi kịp nhận ra, Junhui phải lặn lội suốt 2000 năm trong Dòng thời gian để đưa mọi thứ về đúng với quỹ đạo của nó. Và tất nhiên, không có một cuộc thi chạy nào nữa. Đúng vào năm Junhui bị đưa tới Lâu đài Thời gian thì em trai anh – Seungkwan ra đời. Sau 20000 năm theo đuổi Nữ thần Sinh mệnh đầy đau khổ mà chẳng có kết quả, rồi bất lực chứng kiến con của nàng biến mất ngay trước mắt, Thần Đất âm thầm cùng Junhui lui về ở ẩn trong Rừng Vô tận của em trai ông, Thần Rừng Jeonggeol. Ở đó, ông vô tình gặp được Nữ thần Hoa cỏ. Nàng vốn thích trẻ con, biết đến Junhui liền ngày đêm lui tới rừng Vô tận để chăm sóc đứa bé đó, yêu thương nó như con mình và nhận được sự đền đáp ngọt ngào, Junhui cũng coi nàng như mẹ. Thời gian trôi đi đã thay đổi nhiều điều, hai vị thần nảy sinh tình cảm và có một đứa con trai kém Junhui gần 2 tuổi. Seungkwan từ nhỏ đã nhận được sự yêu thương, chiều chuộng của cha mẹ, lại có thêm ông anh trai vừa dịu dàng vừa ham chơi nên quên mất việc phát huy sức mạnh. Hậu quả là 7000 năm sau vẫn sống như một con người vô hại bên cạnh muôn loài trong Rừng Vô tận. Cậu thỉnh thoảng lại cùng Junhui đi chu du thế giới, có lúc lại chui vào Dòng Thời gian khiến cha mẹ không khỏi phiền lòng. Cũng trong một lần rong chơi quên lối về, Thần Hoa cỏ đi tìm khắp nơi mà không thấy, vô tình lọt vào lãnh địa của Nữ thần Rắc rối và bị bà ta hãm hại, khi trút hơi thở cuối cùng vẫn lo lắng cho con trai. Thần Đất biết chuyện Thần Rừng lừa vợ mình vào nơi trú ẩn của Phe Hắc ám thì tức giận và đau khổ tột cùng, lập tức cắt đứt quan hệ anh em. Còn Seungkwan khi trở về đã không còn gặp mẹ được nữa, cậu ngồi khóc 5 ngày 5 đêm trong đền thờ Hoa cỏ, bên mộ của mẹ. Đến ngày thứ 6, cậu ngất lịm đi vì kiệt sức, lại thấy mình mơ màng lạc vào một thế giới kì lạ, mọi thứ đều tỏa ra hào quang ấm áp… ” – Mẹ… Mẹ! Mẹ đừng đi! – Cậu lạc giọng hét lên khi thấy bóng Nữ thần Hoa cỏ – Ta sẽ luôn dõi theo con. – Nàng mỉm cười, nụ cười trìu mến đong đầy tình thương có nét gì đó đau buồn. – Không! Không! Con cần mẹ, mẹ ở bên con! – Đừng quậy nữa. Ai rồi cũng phải đi thôi. – Giọng Jandi vang lên vẳng văng như tiếng đàn xa xăm, nhẹ nhàng như xoa dịu trái tim đứa con trai non nớt, lại trầm buồn như còn vương vấn, còn âu lo cho người ở lại. – Mẹ đừng đi mà, con xin người. – Seungkwan quỳ xuống, khó nhọc thốt ra từng lời. – Con sẽ không đi đâu nữa, sẽ ngoan mà. Mẹ ở lại với con đi. – Ngoan, đừng khóc nữa, con còn phải chiến đấu. – Bóng hình dịu dàng cúi xuống, chạm tay vào đầu Seungkwan như muốn xoa đầu dỗ dành cậu, nhưng cái chạm lại tan biến vào hư không. – Con không muốn! Con không có sức mạnh, con không làm được! – Bé con, con có mà, chỉ cần lắng nghe và cảm nhận bằng trái tim. Sứ mệnh của con, hãy hỏi Junhui, thằng bé sẽ nói cho con biết. Ta phải đi rồi. Con phải thật hạnh phúc đấy, con trai. Ta yêu con. – Không! Không! Mẹ ơi đừng đi mà! – Seungkwan vội vã đưa tay ôm lấy bóng dáng của mẹ, muốn níu giữ người đó ở lại, nhưng vô ích, chỉ là ảo ảnh, nhanh chóng tan đi trong không gian mơ hồ. Ánh hào quang nhạt dần rồi vụt tắt, Seungkwan bừng tỉnh, nhận ra bản thân vẫn trơ trọi nằm bên mộ của mẹ. Cậu gạt nước mắt, không muốn bản thân yếu đuối như trước nữa, nhắm mắt lại và lắng nghe. Không còn là những tiếng chim hót đơn thuần, cậu nghe thấy đàn chim ríu rít bàn chuyện di cư, không còn là tiếng vo ve, cậu nghe thấy những chú ong giục giã nhau tìm hoa lấy mật. Cổ chân bị siết chặt, cậu ngoảnh đầu lại, một con rắn đến bên cậu, nhe nanh sắc nhọn, cậu nhìn vào mắt nó, ánh mắt thuần khiết ánh lên vẻ cương quyết, con rắn bỗng hóa hiền lành, trườn bò trên người cậu. Từng nhánh hoa, ngọn cỏ đã mấy ngày héo rũ vì thương tiếc mẹ cậu, chợt trở mình vươn vai, khoác lên bộ áo rực rỡ vốn có của chúng. Đó là sức mạnh của Seungkwan, Thần Tự nhiên.

Truyện Kể Về Thần Kê Cực Hay Cho Ae Sư Kê / 2023

Đây là câu chuyện cực hay về Thần kê mà Ad sưu tầm được, Các bạn vào đọc sẽ riềng á… Nếu hay thì mình sẽ úp tiếp Phần hay… Đọc xong câu chuyện càng muốn nuôi gà… gắn bó lâu dài với nghiệp sư kê… Hy vọng câu truyện giúp AE có thêm niềm đam mê… Chúc AE có một ngày vui vẻ :v

Đời Cường quá quen với cảnh chật chội 12 m 2 chuồng chim ở khu nhà lắp ghép Thành Công đang xuống cấp. Đùng một cái ông bạn thân mò đến và nói:

– Cũng được. Tao đang viết dở báo cáo tổng kết đề tài lai tạo giống cây trồng rừng cho chương trình 327 ở sáu tỉnh miền núi phía Bắc nên cũng cần yên tĩnh.

– Có phức tạp lắm không?

– Đơn giản thôi. Mày xem cụ Huy làm một hai lần là quen ngay.

– Thế thì tốt rồi.

– Tao dặn thêm, nếu ở nhà có thằng Mão Sếch hay Mão đại ca, ở biệt thự gần mép hồ gạ gẫm chọi gà mày đừng có nhận lời. Nó là thứ vi trùng uốn ván, dây vào là gà của tao chết cong người có phen đấy, mày ạ!

– Mày đi vắng nó biết tao là ai mà gạ với gẫm.

– Chưa biết chừng, thằng này máu ăn thua, cay cú vì mấy lần trước gà nó đều thua gà ô của tao. Nghe nói Mão Sếch vừa cho đệ tử đi tầm được gà chiến của cụ giáo Dậu bên Bắc Ninh. Cụ ấy không chịu bán, nó vừa nài nỉ vừa ép mua với giá năm triệu đồng.

– Yên tâm, tao sẽ trông nom nhà cửa, gà chọi chu đáo. Chúc hai vợ chồng mày một chuyến đi vui vẻ!

Từ hôm ấy Cường nghiễm nhiên thành chủ nhân ngôi biệt thự vào loại to nhất nhì làng du lịch Quảng Bá. Cuộc sống độc thân giúp anh dễ bề di chuyển. Bạn bè ai có việc cần nhờ trông nhà, anh đi liền, chẳng vấn vương suy tính gì. Tuy vậy lần này thảnh thơi, vương giả nhất trong hơn 40 năm làm cái thằng người của anh. Ở biệt thự này từ con mèo, con chó, con gà cũng sướng gấp bội lần anh lúc ỏ nhà. Đời là vậy!…

Có tiếng chuông reo gọi cửa. Cường biết đó là cụ Huy sang chơi. Anh lật đật ra sân mở khoá cổng sắt.

-Cháu chào cụ, rước cụ vào trong nhà ạ!

– Không dám, bác mới thức dậy phải không? Đêm qua tôi để ý thấy phòng khách bên này sáng điện gần hết đêm.

-Dạ thưa cụ đêm qua cháu mải viết báo cáo đến lúc sực nhớ ra xem đồng hồ đã 2 giờ sáng.

– Trí thức các bác làm việc vất vả chẳng ai biết cho.

– Vâng, thưa cụ làm viêc trí thức cốt ở cái tâm, cái chí hướng của mình thôi.

– Nhưng đời này cũng bạc bẽo quá, bác nhỉ.

– Dạ, cám ơn cụ! Cũng tại cháu bất tài thôi, cụ ạ!

– Đừng tự hạ thấp mình như vậy, nhìn bác làm việc là tôi biết cả, mà thôi, xưa nay anh hùng bất kiến minh quân là thế…

– Có lẽ cũng đến giờ rồi, con vẫn chưa xoa bóp và cho gà ăn. May có cụ sang, ta ra thăm nó một lát rồi rước cụ lên nhà xơi nước- Cường lảng sang chuyện khác.

– Tôi cũng định bàn với bác thế đấy. Giống vật nuôi nó mà chầm vập, âu yếm, chăm sóc, nó sẽ giả nghĩa mình sâu lắm, không biết đâu mà lường hết được.

– Từ bữa về đây lại được gặp cụ, cháu cũng đâm ra mê gà chọi.

Cụ Huy theo Cường hăm hở đến bên lồng gà chọi. Chú gà ô thấy hai ngưòi hăm hở đập cánh gáy . Tiếng gáy nghe đanh và gọn như một tiếng quát.

Cụ Huy chỉ con gà nói với Cường:

– Con gà này có tiếng gáy rất quý tướng. “Ngôn vi tâm thanh hình vi tâm tưởngâ€. Lời là trí là dũng của lòng, vẻ là hình của lòng. Các cụ ta còn có câu phương ngôn “Miệng người sang có gang có thépâ€. Câu này ngoài nghĩa ở mặt trái cuộc đời quyền và tiền dễ đổi trắng thay đen, còn có nghĩa là người có quyền uy, trí tuệ giọng nói trầm hùng sang sảng, đanh thép, ngắt mạch gọn hơi. Tiếng gáy như con gà ô nhà mình là thể hiện quyền uy, sức mạnh và tư chất của nó. Gà ô nhà mình ít gáy, nhưng tôi đảm bảo loại gà hèn tướng chỉ nghe nó gáy cũng đủ ngác ngơ, sã cánh, cụp đuôi lủi mất.

– Tiếng gáy như thế nào gọi là gà tầm thường ạ? – Cường thích thú hỏi.

– Nếu nghe tiếng gáy thấy đơn điệu, đều đều như mọi giống gà khác thì tiếng gáy ấy biểu hiện một tài năng tư chất tầm thường. Gà gáy theo mọi nhà, mà trong tiếng gáy không nghe thấy sự thách thức hiên ngang thì thường oai ở nhà, hèn khi ra sân xới lạ. Tiếng gáy khàn đục là gà tiểu nhân.

– Cháu đọc bao nhiêu sách, bây giờ học cụ nuôi gà lại thấy sáng ra nhiều điều.

Cụ Huy nghe Cường nói chỉ vuốt râu tủm tỉm cười. Cường lấy rượu thuốc ra xoa bóp cho gà. Cụ Huy vừa giúp Cường chăm sóc chú gà ô, nói lời âu yếm. Hai người say sưa ngồi ngắm chú gà ô thong thả mổ từng hạt ngô. Ăn no chú xoải cánh nằm ngủ phơi nắng. Cụ Huy quay sang Cường nói:

– Bác nhìn kỹ sẽ thấy gà ô nhà mình có nhiều tướng ẩn. Khi nó ngủ, đầu và cổ thả xuống đất thõng mềm như con rắn. Đó là tướng gà tử mỵ, ngủ mà như chết. Nếu nhìn kỹ, bác sẽ thấy, chỉ lúc nó phơi nắng hay đập cánh, ta mới nhìn rõ mỗi cánh chỉ có một chiếc lông trắng muốt. Đó là tướng ẩn thứ hai, gọi là gà ô điểm bạch. Gà tướng ẩn nhiều khi mới vào trận có vẻ ngu ngơ chịu đòn để thăm dò hoặc khích tướng đối phương. Vào lúc bất ngờ nó bùng lên, xuất những chiêu thức lạ và đối thủ có khi chết ngay tại trận. Điều đáng quý và đó là tướng ẩn thứ ba như bác vừa trông thấy. Gà ô nhà mình là giống gà chiến lẫy lừng nhiều chiêu độc thủ vậy mà khi nãy vừa ăn vừa cúc cúc gọi mấy chú gà con đến ăn cùng. Dáng điệu nó lúc ấy thật hiền từ, âu yếm thương quý đám gà con như cha thương con. Có nhiều con gà chọi khác đang ăn thấy gà con sán đến liền giương mắt mổ một nhát toét cả đầu. Bác đã gặp ai trên đời độc ác, thiếu tình yêu với trẻ con mà hậu vận được tốt đẹp không?

Cường nghe cụ Huy giảng giải cao hứng vỗ tay cười ngất. Anh lễ phép mời cụ lên nhà uống nước và né người sang một bên mời cụ đi trước. Cụ Huy nhìn anh gật gù ra chiều hài lòng, mến phục cử chỉ nho nhã ấy. Vào đến phòng khách Cường vừa pha trà vừa vui vẻ nói:

– Đêm qua con thức khuya thấy mệt nên sáng nay xả láng nghỉ ngơi hầu chuyện cụ. Xin cụ dạy bảo con thêm về cách xem tướng gà, rồi hai ông con mình uống rượu. Mọi thức đều có sẵn ở trong tủ lạnh, không phiền phức, diệu vợi gì cụ ạ!

– Xem tướng gà không đơn giản đâu.

– Dạ, thưa cụ con biết.

– Xem tướng gà cũng phải hiểu kinh dịch, thông suốt huyền cơ và cái lẽ biến hoá của trời đất bởi gà cũng như người vậy. Người cốt ở tướng mặt, tướng tay. Gà cốt ở đôi mắt và đôi chân.

– Con nhìn gà thấy con nào cũng giống con nào, biết xem thế nào ạ?

– Mắt gà rất khó xét đoán vì là cửa sổ của tâm hồn. Thường mắt to, mắt trơ là gà vô cảm, bất tài. Mắt mọng nước như trái nhãn bóc vỏ là gà uỷ mỵ, thiếu ý chí sắt đá khi xung trận. Mắt lầm cát là gan lì, không chịu khuất phục. Nếu đưa tay ta vào gần thấy mắt gà thu nhỏ, con ngươi bé tí ti như một chấm sáng ấy là gà thông minh, nhiều mưu lược,có đòn tập hậu hay tạt ngang bất ngờ. Dẫu sao nhìn vào mắt gà còn tuỳ thuộc vào sự giao cảm với người mà suy đoán những yếu tố hư tĩnh vô vi trong con ngươi, vành mắt của gà. Người có tâm càng sáng, đức càng cao, càng dễ giao cảm với loài vật.

– Mới chỉ có đôi mắt gà cụ đã dẫn giải ngần ấy điều thì xem chân gà chắc còn nhiều điều thú vị – Cường xuýt xoa nói.

– Đúng thế. Bác làm ơn cho lão xin một hớp rượu, rồi ta bàn tiếp.

Cường đứng dậy lấy rượu ngâm rắn ngũ xà rót vào chai pha với rượu thuốc ngâm theo bài “Dưỡng huyết khu phong†mà cụ Huy vẫn thích. Anh mở tủ lạnh lấy ra bát bầu dục đã thái sẵn, rót ít nước sôi, lấy thêm ít tiêu, mắm, chanh, ớt. Hai ông cháu vui vẻ uống rượu, nhìn ra hoa viên biệt thự. Nắng đã lên cao rắc những bụi sáng vàng trên từng tán lá. Xa xa phía hồ Tây mặt nước đong đưa, chao nghiêng cánh võng theo ngọn gió sớm mùa hè. Cường cảm thấy cuộc sống đáng yêu, thú vị và nhiều điều anh còn chưa biết, chưa khám phá hết. Cụ Huy bắt đầu giảng giải anh nghe về tướng chân gà. Hơi men làm cụ thêm say sưa, hào hứng.

– Cái tinh, cái tướng gà hiện rõ ở đôi chân. Đùi là thượng túc. Cẳng là hạ túc. Thượng hạ đều nhau là tướng tầm thường. Hạ đoản, gà nhanh nhẹn, biến hoá vô thường. Gối chùng, gà có sức bật cao, mạnh. Gối thẳng, gà thường chậm, ít biến hoá. Kheo treo là tướng lạ, tướng quý khiến đôi chân gà khi vào trận thực hư biến hoá không biết đâu mà lường. Chính danh trên mặt vẩy, vô vi biến hoá trong phát hiện suy đoán là nguyên tắc cơ bản của thuật xem tướng chân gà. Ống chân của gà có hai mặt âm- dương . Mặt trước (mặt dương) vuông vức, có hai hàng vẩy to, hai bên mép là thành sắc lạnh. Mặt sau (mặt âm) tròn, mềm. lấm tấm những vẩy nhỏ như hạt kê. Mặt âm phải sáng bóng, nổi hạt và ấm nóng. Mặt dương phải khô lạnh, phải biểu hiện chính danh, nghĩa là phải có dấu hiệu của sự tôn quý thanh cao, hàm đủ: Nhân — Trí — Hùng – Lược.

Ở mặt dương của ống chân gà phía trên áp gối là thiên, phía dưới áp bàn là địa. Hàng trên cùng vốn có hai vẩy, nếu chỉ có một vẩy che kín là con gà của giời. Ở hàng một là đệ nhất án thiên, hàng hai là đệ nhị án thiên, hàng ba là đệ tam án thiên. Sang đến hàng thứ tư lại trở về gà tầm thường. Đạo dịch nói rồi, thịnh mãi sẽ suy vậy.Gà con của giời ra đòn vũ bão hiên ngang như sấm gầm, chớp giật. Điểm nổi bật là gà không bao giờ chịu khuất phục, cho dù thân thể bầm nát. Nhưng đã là gà con của giời thường có thiên sứ mách bảo đòn hiểm để thoát nạn, giành chiến thắng bất ngờ. Gà án thiên cũng giống con gà ô nhà mình lúc nãy, không cắn gà con lại còn cho chúng ăn và không đánh kẻ thù khi chúng chưa ra đòn đánh trước… Áp bàn mà chỉ có một vẩy che kín gọi là tướng quỷ hay tướng phủ địa. Tướng này cho thấy gà có nhiều đòn hiểm, đòn tập hậu, luồn cánh hay tạt chéo. Đòn gà biến hoá vần vũ như thiên la địa võng, dễ dàng hạ gục kẻ thù hung hăng, hở miếng, lộ sườn.

– Cụ đã dạy con một bài học vô giá về triết lý nhân sinh chứ không đơn giản là việc xem tướng gà nữa. Con phải cảm ơn anh bạn đã cho con cơ hội gần cụ những ngày này. Hai ông cháu mình uống tiếp dăm chén rượu mừng cuộc tao ngộ. Thức ăn nguội hết cả rồi, cụ ạ!

Họ vừa uống rượu vừa quay sang bàn chuyện thời sự, chuyện nhân tình thế thái. Có bàn rộng đến việc đời Cường mới thấm thía câu ngạn ngữ “bảy mươi học bảy mốtâ€. Cụ Huy đã kể anh nghe nhiều chuyện xảy ra trong đời. Thời trai trẻ cụ vốn là người sôi nổi, nhiệt thành và đa tài cũng lắm nỗi đa đoan. Bạn bè cùng lứa họat động bí mật trước năm Át Dậu, nhiều người văn hóa lem nhem nay lên tướng hay làm Bộ trưởng, còn cụ có bằng tú tài Tây hẳn hoi mà trước khi về hưu chỉ làng nhàng lương chuyên viên hạng bét. Có lần cụ bảo Cường rằng, nỗi bất hạnh lớn nhất đối với người quân tử là bất kiến minh quân. Nếu tìm được minh quân như Ngô Thì Nhậm tìm được Nguyễn Huệ thì dẫu có phải chết ấy là do số trời và cái chết ấy hàm chứa bao điều hạnh phúc. Một mình anh chỉ là cá thể đơn lẻ trong vũ trụ chẳng thể làm nên công tích gì vĩ đại nếu không biết dựa vào số đông, mà trong số đông ấy phải tìm cho ra minh chủ, minh quân…

Chợt từ ngoài sân vang lên tiếng gáy báo trưa của chú gà ô. Cụ Huy nghe tiếng gáy như bừng tỉnh.

– Mải nói dông dài chuyện đời quên mất đang dở bàn chuyện gà. Bác tha lỗi cho lão già lẩm cẩm.

– Dạ thưa cụ ngày còn dài. Con lại xin được nghe tiếp chuyện gà của cụ.

– Tôi đã bàn qua ống chân, bây giờ luận tiếp đến bàn chân: Bàn chân gà có ngón giữa to và dài gọi là ngón chúa, hai bên là ngón biên, phía sau ngón hậu, vị chi tất cả có bốn ngón. Xét về hình dáng, hai ngón bên phải tạo lập một góc vuông hay gần vuông. Đạo dịch rất trọng sự vuông tròn, có biến qua biến lại cũng là để đạt tới sự vuông tròn, cân đối, hài hoà. Xét về dấu tướng lạ, người ta tập trung xem vẩy ở ngón chúa. Có tướng gà con của ấu chúa biểu hiện ở chỗ vẩy thứ nhất và vẩy thứ hai tạo thành chữ Nhân . Đó còn gọi tướng gà nhân tự đầu hổ. Tướng này như Gia Cát Lượng phò ấu chúa hay Triệu Tử Long ở Tương Dương – Trường Bản. Khi lâm trận, gà tiến thoái vào ra như đi giữa trận đồ bát quái. Nếu gặp đối thủ cao cường, giữa phút nguy nan đến mức mắt mù, cổ gãy, gà bỗng nhiên trỗi dậy đá một đòn đối phương chết ngay. Gà nhân tự đầu hổ không bao giờ phản chủ hay làm nhục chủ. Nếu chữ Nhân tìm thấy ở những hàng vẩy khác, gà cũng vào lọai hay, nhưng chưa thể có tuyệt chiêu. Còn nhiều dấu hiệu của tướng linh kê khác như gà vẩy vương tự, vẩy xuyên đao, vẩy huyền kê, vẩy liên giáp thành nội, liên giáp thành ngoại… Tôi nói nhiều quá sợ bác không nhớ nổi. Đợi khi nào gặp con gà cụ thể tôi sẽ phân tích để bác hay. Bây giờ sắp quá ngọ sang mùi. Thời giờ đi mau thật. Tôi quấy quả, dông dài mãi sợ bác mất thời gian. Vậy tôi xin kiếu hẹn bữa khác…

Cường chưa kịp tiễn cụ Huy ra về, chợt có tiếng chuông gọi cửa đổ liên hồi, gấp gáp. Anh xin lỗi, nhờ cụ nán ngồi lại rồi chạy ra mở cổng. Mão Sếch ôm theo con gà tía cùng dăm bảy đệ tử bước vào. Chẳng đợi Cường cho phép, họ nghênh ngang kéo nhau xông thẳng lên phòng khách. Một gã khoanh tay dựa vào tủ buông một câu xấc xược:

– Ông chủ đâu?

Cường cau mày khó chịu, không thèm trả lời. Mão Sếch cảm thấy hơi tẽn vì thái độ của bọn đàn em nên giàn hoà.

– Ông anh tha lỗi. Bọn đệ tử của tôi quen thói cộc cằn, lấc cấc, nhưng rất tốt, rất trung thành. Ông anh khỏi lo. Tôi là hàng xóm, cụ Huy đây cũng biết.

– Vâng, tôi cũng có nghe qua và biết anh có cái biêt thự ở mép hồ. Các anh cần gì? – Cường hỏi.

– Thế ông anh là thế nào với chủ nhà?

– Tôi là bạn thân đến trông nhà, trông gà.

– Vậy cứ tạm xem anh như là chủ con ô tử mỵ. Nói cho nó nhanh! Tôi mấy bận ôm gà sang đây đá đều thua đậm. Hôm nay có con gà tía muốn cho thử sức với con ô bên này. Được chứ?…

Nhận thấy Cường có vẻ lúng túng, cụ Huy đỡ lời:

– Gà tía hở. Bác cho tôi coi một chút, được không bác Mão?

– Mời cụ cứ tự nhiên – Một gã đệ tử vừa trịnh trọng ôm gà tía đến bên cụ Huy vừa nói— Gà tía này hết sảy. Đại ca của cháu vất vả lên tận Bắc Ninh gặp cụ giáo Dậu, năn nỉ mua hết 5 triệu đấy.

Cụ Huy tủm tỉm cười, đưa tay đỡ con gà lên ngắm nghía. Nghe tiếng cục cục của con gà ô ngoài sân, tía ta hùng hổ nhảy xuống sàn, đập cánh gáy vang đầy vẻ thách thức. Cụ Huy chăm chú nghe tiếng gáy, sau đó lại gần tía một tay vuốt ve, tay kia đỡ lấy ngực nó. Cụ ngồi quan sát, trầm ngâm suy nghí chừng 15 phút rồi quay sang Mão Sếch nói:

– Con gà này đúng là linh kê. Đã lâu lắm ngoài con ô nhà này, hôm nay tôi mới gặp được một con gà quý tướng. Các bác xem: con tía này thuộc loại tầm đại, lực lưỡng hơn con ô tầm trung. Nó nặng hơn con ô ít nhất bốn lạng, cao hơn sáu phân. Đầu nó nhỏ, theo xuôi với cần cổ. Mỏ ngắn và chắc, hàm lại rộng, mổ vào đối phương cứ là dứt từng miếng thịt. Gò má cao, da mỏng, đỏ tươi. Mi mỏng, mắt sâu, con ngươi nhỏ, quầng mắt lầm cát. Ức nhỏ, mình dài, phao câu lớn. Lông nó mượt và chặt lông, nếu ngã xuống nước chỉ cần lắc mình vài cái là khô liền. Đôi chân con tía này mới thực tuyệt. Đùi dài hơn cẳng, kheo treo, bắp cơ nổi rắn như tảng đá. Ống chân đã có vẩy phủ địa, lại thêm vẩy liên giáp thành nội ở ngang tầm cựa. Bàn chân vuông vức, ngón chúa dài và bóng láng. Ai có tiền đừng nói 5 triệu mà 10 triệu, 20 triệu cũng nên mua. Quý anh Mão đã dư tiền lại rất sành chơi gà.

Cụ Huy liếc mắt thấy Mão Sếch khoái trá, châm lửa hút thuốc, mặt nghênh nghênh, hai chân nhún nhảy. Liếc sang phía Cường, cụ thấy anh hơi thất sắc, trán lấm tấm mồ hôi. Cụ càng tán dương gà tía, đám đệ tử của Mão Sếch mặt mày như nở ra, hai chân muốn nhảy cẫng. Một gã xấn lại gần Cường giả lả nói:

– Chơi chứ, ông anh? Hôm nay mới thực sự là quần hùng hội yến. Ông anh mà không dám đưa gà ô ra thử sức thì xoàng quá, uổng công tụi em xoa bóp gà tía cho đại ca suốt một tuần.

– Giang hồ có luật. Chối từ thế nào được. Ăn mãi thì đến lượt phải nôn – Một gã khác đỏ mặt tiếp lời.

– Nhưng có phải gà của tôi đâu – Cường nhỏ nhẹ đáp.

– Không được. Ông anh mới về xóm này không biết đại ca ba, bốn lần ôm hận trên sân xới biệt thự này. Có trận đại ca tôi đã chết gà lại mất toi gần trăm triệu cá độ. Oan có đầu, nợ có chủ…

Đôi bên lời qua tiếng lại mỗi lúc thêm ồn ã. Cường càng từ chối, khất lần tụi đàn em Mão Sếch càng hung hăng ép buộc. Cụ Huy chỉ ngồi im lặng, tủm tỉm cười mát và quan sát chú gà tía oai phong, lẫm liệt. Hồi lâu cụ nói bâng quơ:

– Nghĩ cũng lạ. Gà quý tướng thế này mà cụ giáo Dậu bên Bắc Ninh lại bán cho các anh?

– Không đơn giản đâu cụ ơi! Đại ca chúng cháu phải năn nỉ rát lưỡi, khô miệng nửa ngày giời mà cụ giáo vẫn làm thinh. Mãi sau cụ giáo thấy chúng cháu lì quá mới phát giá 5 triệu ngỡ là nói lỡm để xua khách về, ai ngờ đại ca chúng cháu chơi đẹp, xoè tiền ôm gà chạy ra cửa không nói nửa lời. Cụ giáo chắc là tiếc đứt ruột.

– Thế thì tôi hiểu ý cụ giáo rồi – Cụ Huy quay sang đưa mắt ra hiệu cho Cường rồi huơ tay tuyên bố – Đánh thì đánh, sợ gì mà cứ giằng co mãi.

– Hoan hô cụ già. Thế mới là hảo hán làng chơi.

– Chiều nay bốn giờ khai cuộc.

– Cụ nói là đảm bảo quân tử nhất ngôn đấy. Đúng bốn giờ tụi cháu ôm gà sang đá.

– Đã bảo bốn giờ, không sai một giây.

– Ý cụ định thế nào, luật cá độ ấy?

– Tuỳ các quý anh.

– Một ăn hai mươi, xong béng — Mão Sếch tuyên bố.

– Tôi chỉ có hai trăm ngàn lương hưu vừa lĩnh xin đặt hết cho quý anh.

– OK! Gà tía thua cháu nộp cụ đủ bốn triệu. Ngoài ra, tiền cá của làng, kính biếu cụ mười phần trăm, không thiếu một cắc.

Cụ Huy quyết định đột ngột, cuộc đàm phán diễn ra quá nhanh làm Cường ù tai choáng váng, lo sợ. Anh ớ người không nói thành lời, chỉ biết nở nụ cưòi hình thoi, đôi mắt đờ ra ngây dại. Khi bọn Mão Sếch ôm gà lục tục kéo nhau ra ngoài quán bia đầu ngõ, Cường mới hoàn hồn. Anh lắp bắp hỏi cụ Huy:

– Cụ ơi! Con lo lắm! Bạn con lúc đi dặn đi dặn lại đừng có dây với bọn Mão Sếch. Lên đến phòng chờ máy bay anh ấy còn chưa yên tâm, chạy xuống nắm tay con nhắc phải chăm sóc, bảo vệ gà ô.

– Bác cứ yên tâm. Tôi biết bụng bạn của bác và bác ấy cũng hiểu bụng tôi.

– Yên tâm làm sao được hở cụ? Nếu gà ô của bạn con có mệnh hệ gì, con biết ăn nói thế nào?

– Bác chưa hiểu nên lo là phải. Thư thả ngồi tĩnh tâm uống nước tôi nói bác hay.

– Hồi nãy nói chuyện với bác về tướng gà tôi còn quên chưa nói hết. Tướng gà rất khó xét đoán nhưng luyện nhiều vẫn có thể phát hiện, tìm được linh kê giữa muôn ngàn con gà tầm thường khác. Trong giới chơi gà chọi còn nghiệm thấy giữa chủ và gà có duyên may, có luật nhân quả, luật tương xung tương hợp. Quý vật tầm quý nhân chứ quý nhân không tầm quý vật. Có những con vật ở với chủ cũ hiển hách chiến công nhưng khi về tay người khác thành gà đạp mái. Luật nhân quả cho thấy chủ nhân từ, luôn chăm sóc vỗ về, thương gà như thương con, yêu gà như yêu mình thì linh kê ra trận dù mù mắt, gãy cánh vẫn có thể bất ngờ chiến thắng kẻ địch mạnh hơn rất nhiều lần. Chủ nào tớ ấy, nếu ông chủ hèn hạ, thất đức không mấy khi được gà hay. Nếu ỷ vào tiền, vào thế mà ép buộc, giành giật linh kê từ tay người khác thì cái thần của linh kê sẽ biến mất.

– Cụ nói xa xôi quá con không hiểu. Con lo lắm cụ ạ! Gà ô này là bạn con giao lại bằng tất cả tình cảm từ hồi chúng con còn mặc quần thủng đít.

– Sao bỗng dưng ngưòi có học thức, thông minh lịch lãm như bác lại chậm hiểu thế?

– Quả có vậy. Lúc nãy cụ hết lời ca ngợi con gà tía. Chẳng nhẽ đó là giả dối?

– Không. Tôi khen thật. Gà tía thật sự là linh kê hiếm gặp.

– Thế thì lại càng khó hiểu.

– Nếu gà tía đang trong tay cụ giáo Dậu thì các vàng tôi cũng không dám nhận đấu. Than ôi! Anh hùng bất kiến minh quân. Tôi đã nghe trong tiếng gáy hùng dũng oai phong của gà tía ở đoạn ngân cuối cùng ẩn chứa một nỗi u hoài. Nhìn sâu vào mắt nó tôi thấy một quầng tối uất ức, giận hờn. Bác chưa sống lâu, gắn bó với gà chọi, nên bác chưa thấy được cái linh cảm ấy. Bạn bác ở nhà có thể có sự đồng cảm như tôi. Sự buồn nản của gà tía đã dồn xuống đôi chân có vẩy quý tướng rồi, bác chưa biết đấy thôi. Hai mặt âm dương của chân gà đã mất cân bằng, âm đang thịnh lên, dương bắt đầu suy. Phải biết thăm thân nhiệt biến đổi ở hai mặt ống chân và nhìn nghiêng quan sát các vệt sáng trên từng vẩy to nhỏ mới cảm nhận hết được điều này. Một lũ lưu manh giòi bọ như Mão Sếch làm sao có thể nuôi được linh kê, có nòi giống tôn quý như gà tía của cụ giáo Dậu lừng danh trong làng chơi gà chọi xứ Kinh Bắc. Ô hô!… Tiếc thay hạt gạo trắng ngần, đã vo nước đục lại vần than rơm! Anh hùng bất kiến minh quân như gà tía khác nào Phạm Tăng thờ Hạng Võ, cha con Lý Lăng chết ở ải Hồ Quan bởi Mao Diên Thọ, Tống Nhac Phi chết ở pháp trường bởi tay Tần Cối… Lão tin gà ô nhà mình cũng vì lẽ đó. Vả chăng nom tình thế lúc này bọn đàn em Mão Sếch vừa tranh cãi vừa ép buộc, hùng hổ như muốn nhai sống gà ô, nên từ chối mãi ắt cũng không xong. Hung đồ như bọn Mão Sếch sẵn sàng trói gô tôi với bác lại, đem gà ra đá. Còn việc cá độ tôi đâu có thiết, chẳng qua vì tôi muốn cho chúng nó biết và nhớ đời thế nào là luật nhân quả trong giới chơi gà chọi.

– Đành rằng vậy, con vẫn nửa tin nửa ngờ thế nào ấy.

– Tôi đảm bảo xin chịu hết trách nhiệm với bạn của bác, đừng lo.

– Nhưng cháu thương cho gà ô lắm.

– Đừng sợ. Đời một con gà được chiến đấu với con gà tía của cụ giáo Dậu còn gì vinh hạnh hơn. Tôi đặc biệt tin vào tướng gà ô điểm bạch của con tử mỵ nhà mình. Giống vật xét về màu lông nó kỳ lạ lắm. Luật về tướng ẩn trên mỗi loài vật một khác, nhưng đều rất thiêng. Loài chó, trời phú cho cái mũi để tìm kẻ thù, cái tai để nghe lời chủ. Tướng chó lạ phải là “bạch khuyển hoàng nhĩâ€, chứ đâu phải chó trắng tuyền như mấy ông buôn chó vẫn kén mang lên biên giới. Loài mèo trời lại phú cho cái đuôi để lấy đà, lái bước nhảy sao cho vồ trúng con mồi. Cho nên mèo tướng lạ phải là “bạch mưu hoàng vĩâ€, chứ không phải mèo tam thể. Loài gà khác con chó, con mèo ở đôi cánh nâng nó lên khỏi mặt đất, vươn tới trời cao. Gà ô điểm bạch là tướng thiêng, tướng lạ mà tôi vẫn chưa hình dung hết sự kỳ diệu của nó…

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Kẻ Tâm Thần / 2023 trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!