Xu Hướng 2/2023 # Đọc Chương 30: Thiên Thần Ở Cây Anh Đào. # Top 6 View | Raffles-design.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đọc Chương 30: Thiên Thần Ở Cây Anh Đào. # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Chương 30: Thiên Thần Ở Cây Anh Đào. được cập nhật mới nhất trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

– Kata Inzuka… Tôi khẽ bật thốt lên rồi im lặng lắng nghe. Tiếng nói của anh ta tuy không lớn nhưng cũng đủ để lọt đến tai tôi – Thành phố có gì hay không mày? Ở đây chán chết chẳng có cái quái gì chơi cả … – Hừ tao cũng muốn về lắm chứ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này khiến tao phát ốm nhưng mà tao còn đang bận câu mồi. … – Mày không biết được đâu, con nhỏ đẹp dễ sợ, đây là lần đầu tiên tao thấy một cô gái như vậy đấy, mấy con bồ cũ của tao chỉ đáng xách dép. … – Nhưng con nhỏ kiêu lắm tao tán mãi mà không đổ, nó còn chẳng thèm liếc tao đến nửa con mắt nữa. … – Mà nhắc đến lại thấy tức, vừa nãy thấy nó đang ngủ, tao định hôn trộm một cái ai dè đúng lúc ấy lại có thằng điên nào tự dưng xuất hiện đấm tao mấy phát giờ vẫn còn đau đây này. … – Mày không biết đấy thôi, thằng này trông đáng sợ lắm, nguyên cái đầu nó nhuộm màu hồng, còn cả đôi mắt nữa đỏ ngầu như gà chọi, chẳng biết nó có đeo kính sát tròng không nữa, lúc bị nó đấm tao còn tưởng không còn răng ăn cháo đấy chứ… … – Mẹ – kiếp đang hay thì phá, tiếc đứt ruột… … Tôi đứng đó gần như chết sững lại khi nghe thấy cuộc nói chuyện này, thì ra chân tướng của sự việc là như vậy, chính Inzuka đã giở cái trò đồi bại đó chứ không phải Natsu. Thật ko ngờ con người anh ta lại bỉ ổi như vậy dám làm nhưng không dám chịu, đã thế còn trơ tráo vu oan giá họa cho người khác nữa Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy giận bản thân mình ghê gớm, sao khi không lại đi tin lời Kata nói cơ chứ. Cũng vì cứu tôi mà Natsu đã đánh anh ta, tôi đã ko cảm ơn thì thôi lại còn mắng hắn thậm tệ nữa.

Nhưng con người hắn cũng thật là… bị vu oan như vậy mà không thèm lên tiếng thanh minh, nếu lúc đó hắn chịu nói với tôi là mình ko làm thì mọi chuyện đâu có thành ra như thế này, bây giờ thì tôi biết làm thế nào để xin hắn tha thứ đây? Nhưng tạm gác lại chuyện đó qua một bên. Bây giờ tôi phải cho cái tên đáng chết kia một bài học trước đã. Tôi nghĩ rồi nhẹ nhàng bước đến trước mặt Kata chống nạnh khinh bỉ nhìn anh ta, nghe thấy tiếng động mạnh Kata vội ngẩng đầu lên, anh ta có vẻ bàng hoàng trước sự xuất hiện của tôi, chiếc điện thoại đag cầm trên tay rơi xuống đất gãy làm đôi. Một lúc lâu sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Kata vội đứng dậy nhìn tôi nở nụ cười sát gát nhẹ nhàng nói: – Em có chuyện gì muốn nói với anh à? – Phải em đang rất muốn nói chuyện với anh đây_ Tôi mỉm cười nói rồi nhẹ nhàng bước đến gần, vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt anh ta. _ BỐP…- Cú tát này để đánh cho tôi cùng nụ hôn suýt bị anh cướp. Tôi vung tay tát thêm một cái nữa gằn giọng khẽ cười nói: _ BỐP…- Cú tát này đánh thay cho Natsu Chưa hả giận, tôi còn xông đến túm lấy cổ áo Kata lên gối thật mạnh vào bụng anh ta nói với giọng khinh khi: – Còn cái này để dành cho những cô gái đã bị anh chà đạp. Xong tôi khẽ phủi bụi trên tay rồi hả hê đứng nhìn con người đang nằm lăn lộn trên đất, mặt xưng vù lên vì bị lãnh hai cái tát rõ đau tàn nhẫn buông một câu: – Cho chết. Rồi quay đầu bỏ đi thẳng không thèm liếc anh ta đến nửa con mắt. Hừ … cho đáng đời cái đồ dê xồm, như thế là vẫn còn nhẹ đấy, từ giờ thì cứ phải gọi là tởn đến già luôn. Nhưng thôi, mặc kệ anh ta bây giờ tôi phải đi tìm Natsu cái đã. Tôi nghĩ rồi chạy vội đi … Khi đã thấm mệt, tôi dừng chân nhìn lên cái đồng hồ, chán nản lắc đầu. Đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua nhưng tôi vẫn không tài nào tìm ra Natsu. Tất cả những chỗ mà hắn có thể chọn để ngủ tôi đều đã lần mò đến, ko những vậy tôi còn hỏi cả những người dân trong xóm nhưng những gì nhận được chỉ là một cái lắc đầu. Có khi nào hắn tức rồi bỏ về luôn không nhỉ? Nhưng hắn vừa mới đến sức đâu mà về, Vampire dù mạnh thật đấy nhưng cũng ko thể cưỡi mây đạp gió ko biết mệt như Tôn Ngộ Không được, đặc biệt là Natsu một Vampire cần ngủ hơn cần máu, chắc giờ này hắn đang trốn ở một góc nào để ngủ thôi.

Tôi gật gù nghĩ rồi ngồi lên một gốc cây trơ đã bị chặt đi từ lâu khẽ đấm nhẹ vào đôi chân tê nhức của mình thở dài: – Ôi mỏi chân quá, đến bao giờ mới tìm được hắn đây… Đang than thân trách phận chợt tôi giật mình khi thấy hai cô gái đi hái thuốc trên núi trở về, cuộc trò chuyện rôm rả của họ vô tình lọt vào tai tôi. – Chắc là thiên thần rồi, đẹp trai kinh khủng_ Cô gái tóc ngắn mơ màng nói. – Không phải đâu, là ác ma đấy. Thiên thần phải ấm áp chứ sao lại lạnh lùng như vậy được_ Cô gái xõa tóc phản bác. – Cậu chẳng biết cái gì cả, ác ma mà lại trắng từ đầu đến chân thế à? Tóc hồng này, quần áo này cả làn da nữa, trắng vô cùng, nếu là ác ma thì phải vận đồ đen chứ_ Cô nàng tóc ngắn cãi lại. – Hừ…, cậu có thấy thiên thần nào mà lanh như băng không, với lại xung quanh chỗ anh ấy ngủ toàn tuyết bao phủ ko khí lạnh như địa cực ko phải ác ma thì là gì_ Cô gái tóc dài đắc chí nói. – Chẹp…hay anh ấy là hiện thân của cả ác ma và thiên sứ. – Chắc vậy, nhưng là cái gì thì cũng đẹp thật đấy, không ngờ trên đời này lại có người đẹp như vậy, mấy diễn viên điện ảnh cứ phải gọi là xách dép. …Bla…bla…bla… Tôi nghe cuộc nói chuyện của hai cô gái mà mồm cứ há hốc ra. Tóc hồng, đẹp trai, trắng từ đầu đến chân, tuyết… người này chẳng phải là Natsu sao? Nhưng hắn làm gì trên núi nhỉ? Tôi nghĩ rồi vội chạy bổ đến chỗ hai cô gái níu tay họ lại hổn hển hỏi: – Các chị ơi, các chị gặp chàng trai đó ở đâu? Hai cô gái có vẻ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của tôi. Thấy khuôn mặt ngơ ngác của họ, tôi hỏi lại lần nữa bằng cái giọng nằn nì: – Các chị nói cho em biết đi, thực sự là em đang có việc gấp mà. – Ở trên đồi thuốc lá kia kìa. Em cứ leo thẳng, lên đến đỉnh thì quẹo trái chỗ có cây hoa anh đào đấy, thiên thần đang nằm ngủ ở trên cây. Cô gái tóc ngắn chỉ tay nói. Tôi chăm chú nghe lời chỉ dẫn của họ rồi quay ra rối rít cảm ơn, nhanh chân chạy lên đồi thuốc. … Phải mất đến 30 phút tôi mới leo được lên đỉnh đồi. Đồi tuy không cao nhưng cũng có nhiều vách đá cheo leo, dây dợ quấn chằng chịt nên việc đi lại hơi khó khăn.

Minh Tinh Thiên Vương Chương 640: Đánh Khắp Thiên Hạ Vô Địch Thủ

Năm đó cái kia video chỉ có hình ảnh, không có âm thanh, còn cách rất xa, chân tướng là Tô Đồng nói cái gì chính là cái đó, người ngoài không thể nào biết được.

Một bên Thi Thiến Thiến đại được cảm động, nước mắt tại chỗ liền xuống đến.

Đây mới là thật nam nhân a, như thế che chở bên người.

Rõ ràng là hắn sai, hắn nhưng toàn bộ nhận hết, một người gánh chịu.

Dễ dàng nhất gây nên phẫn nộ tâm tình chính là võng hữu, dễ dàng nhất sản sinh lòng thông cảm cũng là võng hữu.

Việc đã đến nước này, không ai lại nói thêm gì nữa.

Tô Đồng đều cùng Thi Thiến Thiến ngồi một chỗ, còn có cái gì có thể nói.

“Như vậy cũng được, Thiến Thiến hay là chúng ta nữ thần.”

“Nữ thần tốt.”

“Thiến Thiến nữ thần mấy năm qua cũng không tốt lắm, đã từng tứ đại nữ thần đều là siêu sao hàng ngũ a, liền Thiến Thiến nữ thần rớt xuống, hiện tại cũng là tại một đường cùng siêu một đường trong lúc đó bồi hồi, nhân khí kém xa trước đây.”

“Thiến Thiến cố lên, trở về siêu sao vị trí.”

“Cùng cách cách hòa hảo là tốt rồi, Thiến Thiến, ngươi hay là chúng ta anh hùng liên minh nữ thần.”

“…”

Thi Thiến Thiến nhìn tán gẫu lan bên trong tin tức, rất được cảm động, đáy lòng lại dấy lên đối với thế giới giải trí khát vọng.

Từng có lúc, mỗi khi lúc mệt mỏi, nhìn thấy những này chống đỡ âm thanh, hắn liền sản sinh vô tận động lực.

Này hai ba năm nhìn thấy quá nhiều tiếng mắng, hắn đối với thế giới giải trí đối với võng hữu thất vọng, tình người ấm lạnh chỉ đến như thế.

Hắn phục xuất, hoàn toàn là vì có thể cùng Tô Đồng có hợp tác.

Khán giả còn có chút mang trong lòng khúc mắc, nhưng Tô Đồng hoàn toàn không cảm giác, chà xát tay, cười hắc hắc nói: “Đêm nay trực tiếp đối với ta mà nói, kỳ thực là chưa từng có chờ mong, tại sao vậy chứ?”

Khán giả trợn mắt lên, kẻ này ý tứ, hoá ra trước đây trực tiếp đều là bị đuổi lên giá a, tán gẫu lan bên trong lại là một trận loạn mắng hắn.

“Ta mê mẩn chơi game, gần nhất đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, đêm nay muốn cùng đại gia tú một hồi.” Tô Đồng hứng thú bừng bừng mở ra game nền tảng, Thi Thiến Thiến cũng mở ra notebook trên game nền tảng.

“Trò chơi gì?”

Tô Đồng là học sinh tốt đại biểu, cùng game dính líu quan hệ, để đại gia một hồi dựng lên hứng thú đến.

“Ha ha, trực tiếp chơi game sao?”

“Cái này có thể có.”

“Ta yêu thích, vẫn tiếc nuối không thấy ca ca trực tiếp chơi game.”

“Ca ca nói hắn chơi game Vô Địch ta tin tưởng, mặc kệ ca ca làm cái gì, đều là khỏe mạnh nhất.”

“Cách cách cố lên, giết chết kẻ địch.”

“…”

Tô Đồng một bên đăng ký game nền tảng, vừa nói: “Đêm nay ta muốn dẫn Thiến Thiến phi, để cho các ngươi nhìn game là nên làm sao chơi.”

Đăng ký đi tới sau, Tô Đồng đem trực tiếp giới thiết đến trong máy vi tính, để khán giả nhìn hắn Computer mặt bàn.

“Ai nha, cực tốc nền tảng, ta có chơi đùa, bên trong rất nhiều network game.”

Có khán giả gọi dậy đến, đại khái là mọt game.

“Chơi trò chơi gì?”

“Đánh bài sao?”

“Ha ha, đánh bài, hồng mười vẫn là cờ tỉ phú a?”

“Cái kia nhiều vô vị, vẫn là đối chiến game loại đẹp đẽ.”

“MOBA loại được, nhìn đã nghiền.”

“…”

Mọt game rất nhiều, rất nhiều người muốn nhìn Tô Đồng khác loại trực tiếp, chơi game trực tiếp hắn liền chưa từng làm, đối với hắn khán giả tới nói rất mới mẻ.

“Chơi trò chơi gì đây?” Tô Đồng cười ha ha, tại đông đảo trong game bồi hồi, còn tại thừa nước đục thả câu.

“Gấp người chết, liền thích trêu chọc chúng ta.”

“Trêu đùa so với, nhanh lên một chút, không kịp đợi.”

“Ta muốn tạp Computer a.”

Một đám người thúc a thúc.

Cuối cùng, Tô Đồng tiến vào một người tên là thật ba trong game.

Kiếp trước thật giống từng có trò chơi này, nhưng Tô Đồng không chơi đùa.

Hắn từ nhỏ chịu khổ, sau đó cha mẹ mất, theo có tiền dưỡng phụ dưỡng mẫu, cũng là chuyên tâm học tập, làm sao có thời giờ chơi game, chỉ là nghe đồng học tán gẫu qua.

“Thật ba a.”

Rất nhiều khán giả một hồi trở nên hưng phấn, trò chơi này gần nhất rất hỏa.

Thế giới này không có DOTA, dẫn đến thật ba hỏa khắp cả toàn cầu, người nước ngoài đều yêu thích chơi.

“Cách cách cũng thật là rất nhanh thức thời nha.”

Mọi người vui, trò chơi này là nhiều người tại tuyến chiến thuật thi đấu loại game, 5V5.

Tại loại này trong game, ở trong chiến đấu bình thường cần muốn mua trang bị, player thông thường bị chia làm hai đội, hai đội tại phân tán game trong địa đồ cạnh tranh lẫn nhau, mỗi cái player đều thông qua một RTS phong cách giới khống chế lựa chọn nhân vật. Nhưng không giống với (StarCraft) đợi truyền thống ngạnh hạch RTS game, loại này game thông thường không cần thao tác RTS trong game thông thường quần thể kiến trúc, tài nguyên, huấn luyện binh chủng đợi tổ chức đơn vị, player chỉ khống chế chính mình lựa chọn nhân vật.

Thật Tam Trung có rất nhiều anh hùng có thể tuyển, thí dụ như Thục quốc Ngũ Hổ thượng tướng, Ngụy Quốc Ngũ Tử Lương tướng.

“Yêu a, cách cách trướng hào điểm thật cao, xem ra thường thường đánh thắng trận a.”

Đại gia từ trong hình nhìn thấy Tô Đồng tài khoản tin tức, điểm rất cao, nói rõ tỷ lệ thắng cao.

“Khe nằm, nói gần nhất bận bịu, hóa ra là vội vàng chơi game a.”

Mọi người cảm giác mình lại bị lừa, rất tức giận, dồn dập lên tiếng phê phán Tô Đồng.

Tô Đồng không nhìn tán gẫu lan, tiếp tục nói: “Ta cùng Thiến Thiến mở cái gian phòng, ha, Thiến Thiến đi vào, xem, nick name gọi Thiến Thiến công chúa player chính là bên cạnh ta Thiến Thiến. Chúng ta là Thục quốc.”

Tới trước được trước, Tô Đồng chọn cái áo bào trắng tiểu tướng, vậy thì là Triệu Vân.

Thiến Thiến thì lại chọn cái khá là nho nhã nhân vật, Gia Cát Lượng.

Rất nhanh, gian phòng đầy.

Phía dưới Thục quốc đoàn đội tổ hợp là Gia Cát Lượng, Quan Vũ, Trương Phi, Ngụy Duyên, Triệu Vân.

Phía trên Ngụy Quốc đoàn đội tổ hợp nhưng là Tư Mã Ý, Điển Vi, Tào Nhân, Tuần, Quách Gia.

Gia Cát Lượng có thể tập đến: Bạo Lôi Vũ, cực đông ngưng tụ, mượn đông phong (cơn lốc) cùng Ngọa long tia sáng skill.

Triệu Vân có thể tập đến: Trường thương đột thứ, Hoành Tảo Thiên Quân, không muốn chuyển sinh, Vô Song skill.

Triệu Vân ra ngoài trang bị: 1 lực tay, 3 hồng, 2 Lam, 3 nhựa cây.

Chơi đùa thật ba khán giả nhìn ra âm thầm gật đầu, không sai, như cao thủ, hội bố trí trang bị item.

Nhưng mà, nhìn thấy Tô Đồng thao túng Triệu Vân đi dẫn trong rừng rậm quái đi ra tiệt phe mình tiểu Binh sau, khán giả cười phiên.

Không dẫn thành công, quái chạy về đi tới, phe mình tiểu Binh vẫn xếp thành hàng đi tới.

Chỉ còn dư lại Triệu Vân đứng ở nơi đó trong gió ngổn ngang.

“Ôi, cười chết ta rồi, này chính là cao thủ, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ?”

“Này trêu đùa so với, còn ở lại làm gì, ra ngoài A binh kiếm tiền đi a.”

Player khán giả cười chết.

Ngụy Duyên cũng là chuyên môn đánh hạ đường, cùng Tô Đồng một khối, ra ngoài nhìn thấy Triệu Vân đần độn trạm nơi đó, không dẫn quái thành công, kinh ngạc một hồi, tiếp tục tiến lên.

“Sai lầm sai lầm.” Tô Đồng thật không tiện nói rằng, trước hắn liền chơi hơn nửa canh giờ, quen thuộc cảnh tượng quen thuộc Triệu Vân nhân vật này, đâu có thể nào đánh khắp thiên hạ vô địch thủ a, thuần túy chính là cái newbie.

Hắn là theo hướng dẫn đến đánh, nhưng không thao tác thành công.

Ra ngoài đến, đối phương Tuần cùng Điển Vi đã bắt đầu áp chế Ngụy Duyên đánh.

Tô Đồng đi tới chính là A tiểu Binh kiếm tiền, nhưng Tuần luôn quấy rầy.

Có điều Triệu Vân đi ra, Ngụy Duyên áp lực giảm nhẹ đi nhiều, song phương rất khắc chế, không dễ dàng xuất kích, đều là nỗ lực A đối phương tiểu Binh kiếm tiền.

Cơ hội tới, phe mình Ngụy Duyên cho rằng Tô Đồng là cao thủ, một phi T Tuần, ngất trụ đối phương.

Cơ hội tốt, chỉ cần Tô Đồng một C, trường thương đột thứ, có thể đem Tuần đưa đến phe mình dưới tháp tên.

Tô Đồng ý thức cũng không tệ lắm, xông lên chính là một C, có điều này C vừa ra tới, đem khán giả đều cười chết, Ngụy Duyên cũng bị tức giận đến suýt chút nữa thổ huyết. Giao diện cho điện thoại

Chương 158: Chương Trình Cắm Trại Dã Ngoại

Nói xong, Sở Dung Triết liền nhớ lại chuyện trước kia của mình rồi sinh ra buồn bã…

Bắc Minh Thiện nhếch môi, cười nhạo: “Sao vậy lại nhớ tới chuyện cũ đau lòng sao? Vừa rồi chẳng phải còn làm ra vẻ giáo sự tình ái sao?”

“Cưới cô ấy?” Ánh mắt Bắc Minh Thiện lóe lên một tia thâm thúy: “Cậu còn không biết tôi sẽ không cưới người tôi không yêu sao?”

“Hả? Cậu không yêu Nguyên sao?”

“Ai nói tôi yêu? Yêu cô ta và muốn làm chuyện đó với cô ta là hai chuyện khác nhau!”

“Ak… Hiểu rồi…”

“Hiểu cái gì?”

“Yêu cùng giữ lấy là hai chuyện khác nhau!”

“…” Người nào đó lại bực bội!

Quỷ quái! Lời này trong vòng một ngày lại nghe đến hai lần!

Đêm hôm đó, Bắc Minh Thiện lại uống say khướt trở về nhà. Vừa nằm xuống đã ngủ say, ai còn rảnh mà nghĩ cái gì là yêu, rồi, sự khác biệt giữa yêu và chiếm hữu?

Vụ kiện khiến dư luận xôn xao hết sức, tòa án cũng bắt đầu lên lịch xét xử.

Bắc Minh Thiện vẫn giữ bí mật còn Cố Hạnh Nguyên thì vẫn giữ im lặng, những tin tức trên các bài báo lá cải tựa hồ đều là do các công ty truyền thông tự biên tự diễn, nhưng mọi người vẫn cứ bàn tán say sưa về vụ kiện gây xôn xao này…

Thế cho nên quan cả nguyên đơn và bị đơn của vụ kiện dưới sự thổi phòng của các cơ quan truyền thông đã bị trở thành mối quan hệ thù địch, khắc nhau như nước với lửa.

Vụ án sắp mở phiên toà.

Cả hai bên đều nôn nóng đưa ra chứng cứ có lợi cho mình nhất nhưng giờ phút này không thể nghi ngờ khi nói Bắc Minh Thiện, người đang giữ hai đứa con chiếm được lợi thế hơn.

Làm thế nào để cung cấp bằng chứng có lợi cho mình đây?

Vì thế, vào một ngày thu, nắng đẹp trời, lần đầu tiên trong đời Bắc Minh Thiện đưa hai con đi tham gia học động cắm trại dã ngoại!

Đây không phải là vấn đề, vấn đề là, đối với hoạt động cắm trại này, anh chàng Bắc Minh Thiện của chúng ta, cậu hai Bắc Minh Thiện lại mời một đội quay phim và một luật sư đại diện đi theo xe.

Lý do là vì việc đưa con tham gia những hoạt động ấm cúng chứng minh rằng anh không chỉ có thể cung cấp cho con những điều kiện vật chất tốt nhất mà còn quan tâm đến con, đây sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất khi đưa ra tòa trong thời gian tới.

Theo lời của Trình Trình thì đây là một buổi biểu diễn hoàn hảo, trớ trêu thay, cả nhà lại chạy đến một nơi hoang vu hẻo lánh để diễn trò.

Theo lời của Dương Dương thì

đây là một chuyến hành trình kì diệu và huyền ảo, nhưng điều khiến cậu vui là vì cậu đã bí mật gọi điện cho mẹ mình trước khi đi.

Cố Hạnh Nguyên lúc này tức giận rống lên: “Ba của con bị chập mạch sao! Đưa hai đứa con ra ngoài chơi mà còn mang theo đoàn làm phim? Anh ta nghĩ anh ta là nam chính của một bộ phim sao!!”

Vì thế, trong tiếng gào thét của Cố Hạnh Nguyên qua điện thoại, Hình Uy với tư cách là tài xế, đã chở ba cha con Bắc Minh Thiện trên một chiếc xe địa hình cực chất, và khởi hành.

Khoa trương chính là đằng sau chiếc xe của họ, còn có hai chiếc xe tháp tùng của đoàn quay phim đi theo…

Trên đường chỉ có một mình Dương Dương, líu ríu hưng phấn mà lải nhải, Bắc Minh Thiện cùng Trình Trình cơ hồ không nói một lời

Sự im lặng đến mệt rã rời này.

Trình Trình mệt rã rời vì sự xóc nảy của chiếc xe, xe giồng liên tục khiến trẻ con rất sẽ buồn ngủ.

Còn sự mệt mỏi của Bắc Minh Thiện xuất phát từ việc không có hứng thú với cuộc hành trình tẻ nhạt này.

Đối với cậu hai Bắc Minh mà nói, đưa phụ nữ đi dã chiến hứng thú hơn đưa hai đứa nhỏ đi cắm trại dã ngoại.

Hình Uy vẫn như cũ mặt không chút biến sắc, giống như anh tự xem mình là không khí, yên lặng lái xe.

Một xe bốn người, ba người đều trở thành không khí khiến cho Dương Dương có tăng động thế nào cũng không chịu nổi.

Vô luận Dương Dương lay động Trình Trình bắt Trình Trình phải đáp lời mình như thế nào đi nữa thì mắc của cậu bé cũng không mở lên nổi nên Dương Dương đành phải buông tha.

Đối với người cha đáng ghét, Dương Dương vẫn còn giận nên cậu chẳng màng để ý đến anh.

Vì vậy Dương Dương đành bám lấy Hình Uy đang im lặng suốt dọc đường.

“Hey, chú Hình Uy, chúng ta đang đi tới đâ rồi? Khi nào mới tới ngọn núi thối hoắc đó?” Đây đã là lần thứ sau Dương Dương hỏi Hình Uy rồi.

“Cậu chủ Dương Dương, là Phù Lan sơn. Đại khái còn nửa tiếng chạy xe nữa.” Này cũng là lần thứ sáu Hình Uy sửa đúng.

“Ai yo, cháu biết rồi mà nhưng khi nào mới đến?”

“Còn cần nửa giờ chạy xe nữa mới đến!” Hình Uy không nề này phiền trả lời.

“Ai yo, cháu biết rồi mà, cháu muốn hỏi là tại sao còn nửa tiếng nữa mới đến?”

“… Bởi vì còn nửa tiếng nữa mới đến…” Hình Uy bắt đầu đổ mồ hôi đầy trán.

“Aiyo cháu biết rồi mà…”

“Câm miệng! Bắc Minh Tư Dương!” Bắc Minh Thiện thình lình quát một câu, dọa Dương Dương sợ đến mức run rẩy, vội vã im bặt.

Nhưng không phải cậu sợ người cha đáng ghét đó mà là bị giật mình vì tiếng quát như ma quỷ thôi!

Bắc Minh Thiện nhắm đôi mắt buồn ngủ lại, xoa xoa huyệt thái dương đang nhức nhối, chết tiệt, đích vẫn chưa tới, sinh hoạt cha con còn chưa bắt đầu, đoàn phim còn chưa bấm máy, mà anh đã muốn dừng xe quay về rồi!

Nhất là, dọc đường đi nghe thấy đứa con thứ hai mà anh vừa mới thừa nhận liên tục hỏi những câu ngu ngơ, khiến cho tính cách ẩn nhẫn bấy lâu của cậu hai Bắc Minh lại sắp phát tác…

Dương Dương không phục hừ mũi tức giận: “Khinh thường tôi không hiểu tiếng Trung à? “mà” không phải là cách nói của con gái mà là cách nói đáng yêu!”

“Đáng yêu? Con đường đường là đàn ông con trai, đáng yêu để làm gì? Con gái mới cần dễ thương!”

“Tôi không phải là đàn ông con trai, tôi chỉ là một đứa bé mà thôi!”

“Sớm muộn gì con cũng sẽ trưởng thành thành đàn ông con trai!”

“Cho nên hiện tại phải sửa lại thói quen hư hỏng đó của con, miễn cho thật lâu sau này ba vô duyên vô cớ phát hiện ra mình có thê một đứa con gái!”

“Con…” Ba Thiện tức muốn hôc máu.

Hình Uy trộm liếc nhìn cậu chủ đang ngồi ghế cạnh ghế tài xế rồi lại liếc qua kính chiếu hậu, quan sát cậu chủ nhỏ Dương Dương đang ngồi ở ghế sau, suy nghĩ sau một lúc lâu, Hình Uy quyết định cứu hoả: “Ầy, cậu chủ nhỏ Dương Dương, ý của cậu chủ là khi cậu chủ nhỏ còn nhỏ mà nữ tính quá thì khi trưởng thành sẽ dễ bị lệch giới tính, lỡ như trở thành giả gái, gay gì gì đó thì nghiêm trọng lắm!”

Dương Dương tức giận bạnh hàm, trừng mắt, tự gãi đầu phan tích: “Giả gái cũng từng làm rồi! Về phần gay thì chú ba nói muốn chuyển giới phải cắt bỏ chim. Chim thì sao cháu nỡ chứ, chú ba nói có chim thì mới có thể tán gái, cháu muốn tán gái, cháu không muốn làm người chuyển giới…”

“Đợi đã!” Bắc Minh Thiện lạnh mặt, hơi nheo mắt lại hỏi: “Con giả gái khi nào? Còn nữa, từ khi nào con lại thân thiết với Bắc Minh Đông như vậy?”

Trình Trình bị một tiếng giả gái của Dương Dương làm cho bừng tỉnh.

Vừa nghe thấy cha hỏi chuyện giả gái, Trình Trình liền rùng mình, nhớ tới cô gái mặt đen hôm đó, tới tận bay giờ cậu vẫn còn nôn nao trong bụng.

Ai ngờ, Dương Dương còn rất đắc ý nói: “Hừ! Tôi giả gái đến cả ông còn không nhận ra nữ là, chính là hôm đó… Ha ha ha…”

Trình Trình vội vã bịt miệng Dương Dương lại, thay Dương Dương trả lời: “Ba ba, Dương Dương chỉ là ham chơi một chút thôi, về sau con sẽ chú ý nhắc nhở nó. Chú ba cũng chỉ có một lần nhận nhầm Dương Dương là con thôi còn những chuyện khác thì không có gì.”

Bắc Minh Thiện nhíu mày, nghe Trình Trình nói như vậy, liền bỏ qua. Nhưng nhắc nhở Dương Dương một câu bằng những lời lẽ chính đáng: “Bắc Minh Tư Dương, cấm dùng những từ “mà” của con gái! Đừng để cho ba nghe thấy nữa!”

Trình Trình bịt miệng Dương Dương không buông tay, vội vàng gật đầu: “Ba ba, con nghĩ Dương Dương đã biết rồi.”

Dương Dương không phục, lẩm bẩm: “Uhm…Uhm…

Trận phong ba này đã được Trình Trình dàn xếp ổn thỏa.

Sau nửa giờ chạy xe, cuối cùng họ cũng đến được thắng cảnh núi Phù Lan, nơi cắm trại dã ngoại nổi tiếng của thành phố A.

“Ôi cha, rốt cuộc cũng tới rồi…” Dương Dương vừa xuống xe liền cất đôi chân nhỏ của mình chạy trên đồi cỏ, hưng phấn như gà chọi.

Bắc Minh Thiện cũng xuống theo, tiếng “ôi cha” của Dương Dương lại khiến anh mặt nặng mày nhẹ.

Cấm thằng nhóc này nói “mà” thì nó lại chơi từ “ôi cha” ẻo lả hơn!

Hình Uy mở cốp xe lấy từng thiết bị cắm trại dã ngoại ra, hỏi Bắc Minh Thiện: “Cậu chủ, cho hỏi lều được cắm ở đâu?”

Bắc Minh Thiện nhìn lướt qua rừng cây tươi tốt, núi non trập trùng, như vươn tay ra liền có thể chạm tới trời xanh, đỉnh núi như được gột rửa giữa những đám mây, một cảnh tượng thư thái và hạnh phúc.

Anh giơ tay lên chỉ chỉ khoảng đất bằng phẳng đối diện núi: “Đến đó đi.”

Hình Uy gật gật đầu, dọn lều qua đó.

Sau đó, đoàn quay phim dưới sự sắp xếp của Bắc Minh Thiện, dựng một cái lều ở sườn núi, rốt cuộc Bắc Minh Thiện vẫn chưa quen với việc máy quay ở quá gần anh.

Sau khi nhìn thấy cảnh đẹp này, Trình Trình vội vàng trở lại xe, lấy bảng vẽ ra, đi theo Hình Uy chạy đến đối diện sườn núi…

Một giờ sau.

Hình Uy đã dựng xong lều trại.

Một cái là của cậu chủ, một cái là của cậu chủ nhỏ Trình Trình cùng Dương Dương, còn có một cái là cho chính Hình Uy.

Trước cửa lều, Hình Uy còn cẩn thận trải một tấm đệm lớn.

Trên tấm đệm có rất nhiều đồ ăn.

Trình Trình im lặng ngồi ở một góc đệm, đắm chìm trong thế giới hội họa của mình.

Bắc Minh Thiện khó mà thả lỏng. Tư thế, từng tế bào yêu sạch sẽ bên trong anh ta không ngừng ngọ nguậy, toàn thân mặc vest, thẳng thớm, tao nhã, ngạo mạn ngồi trên miếng đệm như ngồi trên kim châm.

Dương Dương liếc mặt khinh bỉ người cha đáng ghét, nói nhỏ: “Làm gì có ai đi cắm trại dã ngoại mà còn ăn mặt nai nịt chứ?”

Bộ quần áo được thiết kế riêng cho vừa người đã trở thành bộ đồ bó sá trong mắt Dương Dương!

Bắc Minh Thiện giật giật khóe môi, trừng mắt nhìn Dương Dương: “Con biết cái gì! Cắm trại dã ngoại chứ có phải làm người hoang dã đâu!”

Xem xem người phụ nữ Cố Hạnh Nguyên này đã dạy con anh thành cái thứ gì thế này?

Ngoài thô lỗ, thấp kém, tham ăn, ngu ngơ, táo bạo ở ra thì còn vô cùng không có phẩm chất! Không có gu!

Dương Dương mím miệng, lập tức không để ý tới Bắc Minh Thiện đáng ghét nữa, thay vào đó hai mắt sáng lên, chìm đắm trong đống đồ ăn…

À, hạnh phúc nhất là được cùng gia đình, nằm giữa đống đồ ăn và nhìn lên trời xanh, hít thở bầu không khí trong lành của thiên nhiên …

Khả Dương Dương vẫn không cảm thấy trọn vẹn vì mẹ và em trai hoặc em gái trong bụng mẹ không đến…

Nghĩ đến đây, khóe miệng vừa mỉm cười của Dương Dương liền cứng lại rồi vì thế mà quyết định hóa bi phẫn thành sức ăn!

Bệnh Nấm Họng Ở Gà Chọi

Bệnh nấm họng ở gà chọi (hay còn được gọi là bệnh nấm đường tiêu hóa). Thuộc vào một trong những loại bệnh có triệu chứng phức tạp ở vùng miệng, thực quản, diều, dạ dày tuyến, ruột. Nếu không được chữa trị kịp thời thì tỷ lệ gây tỷ vong trên gà là rất cao, ảnh hưởng đến năng suất và giá trị kinh tế cho bà con nông dân. Hơn nữa, bệnh nấm họng xảy ra trên mọi lứa tuổi của gà nên tiềm tàng nhiều nguy cơ trong suốt quá trình chăn nuôi. Vậy đặc điểm nhận dạng bệnh nấm họng ở gà như thế nào? Cách phòng và trị bệnh ra sao?

Nguyên nhân gây bệnh nấm họng cho gà chọi

Bệnh nấm họng ở gà do men Candida albicans gây ra và làm ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa, hệ hô hấp nhiễm trùng da và làm giảm hệ miễn dịch trên cơ thể gà. Con đường lây lan của bệnh thường đến từ:

Dụng cụ máng ăn, uống bị nhiễm bẩn

Thức ăn không đạt chất lượng vệ sinh và có thể bị nhiễm nấm

Thuốc kháng sinh được trộn trong thức ăn hoặc nước uống sử dụng trong thời gian dài không được thay, tạo điều kiện cho nấm phát triển trong đường tiêu hóa khi gà uống phải.

Triệu chứng của bệnh nấm họng

Triệu chứng của bệnh nấm họng gà chọi được biểu hiện rõ nhất tại các bộ phân như miệng, thực quản, diều, dạ dày tuyến, ruột…

Miệng, thực quản: Gà bệnh bị nhiễm trùng miềng, hơi thở hôi, vùng miệng xuất hiện lớp mảng bám màu trắng. Thực quản của gà bị loét

Diều: Bên trong diều có lớp mảng bám hoặc các nốt mụn màu trắng. Diều chứa nhiều dịch nhày, hôi, chua

Dạ dày tuyến: sưng hoặc bị xuất huyết ở vùng niêm mạc

Ruột: Vùng ruột non của gà bệnh thường bị viêm chứa nhiều dịch nhầy. Đồng thời thể trạng bên ngoài của gà ủ rũ, kém ăn, trọng lượng giảm, chậm lớn

Đọc thêm: Điều trị bệnh ORT ở gà (bệnh hen phức hợp trên gà)

Phác đồ điều trị bệnh nấm họng ở gà chọi

Bệnh nấm họng thuộc vào loại bệnh rất khó để chữa trị dứt điểm trong một thời gian ngắn. Thay vào đó phải kiên trì điều trị từng chút một thì may ra mới khỏi. Vậy nên chiến kê mà đã mắc bệnh thì cần có một lộ trình điều trị dài hạn. Có thể sử dụng một trong hai phuongw pháp điều trị như sau:

Cách 1: Điều trị nấm họng thủ công

Đầu tiên sẽ dùng cọ cọ sạch các mảng bám bẩn trên họng con gà rồi dùng muối sinh lý để rửa qua.

Tiếp đó bôi thuốc xanh tylen vào toàn bộ chỗ bị nấm họng vừa được cọ sạch

Sau đó cho gà uống thuốc đậu gà kết hợp với một số loại men vi sinh, điện giải giúp tăng sức đề kháng cho gà và hấp thụ thuốc tốt hơn.

Cách 2: Điều trị nấm họng bằng thuốc kháng sinh

Ngoài cách chữa trị thủ công được chia sẻ ở trên thì bệnh nấm họng ở gà chọi còn có thể được chữa trị bằng một số loại kháng sinh được các chuyên gia thú y khuyến cáo. Các loại thuốc điều trị bao gồm có:

Cho 4 loại thuốc trên hòa với 15 lít nước cho 100kg trọng lượng gà uống trong 1 ngày. Dùng liên tục trong 4-5 ngày liên tiếp kết hợp với việc theo dõi tình trạng của gà.

Cách phòng và hạn chế hiện tượng nấm họng trên gà

Phòng bệnh tốt nhất để hạn chế khả năng xuất hiện bệnh nấm họng ở gà. Tạo ra môi trường thuận lợi để cho gà sinh trưởng và phát triển khỏe mạnh. Các biện pháp phòng tránh như sau:

Thường xuyên vệ sinh máng ăn, máng uống tránh làm thức ăn rơi vãi khiến bệnh nấm họng ở gà chọi dễ xuất hiện hoặc tái phát sau quá trình điều trị

Khử trùng, dọn dẹp chuồng trại theo định kỳ

Phun hoặc rắc Fungicid vào nền chuồng hàng tuần theo tỉ lệ 20g/1m2 / 1 lần

Định kỳ 20 ngày cho gà uống Đồng Sunfat 1 lần với liều 1g/10 lít. Chỉ cho uống trong 2 giờ, nếu thừa thì đổ đi.

Thông tin về nguyên nhân, triệu chứng, cách phòng và trị bệnh nấm họng ở gà chọi đều được Nuôi gà đá chia sẻ toàn bộ trong nội dung ở trên. Hy vọng sẽ giúp cho bà con nông dân biết cách phòng loại bệnh nguy hiểm, có ảnh hưởng trực tiếp đến kinh tế trong quá trình chăn nuôi.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Chương 30: Thiên Thần Ở Cây Anh Đào. trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!