Xu Hướng 2/2024 # Chuyện Đá Gà Tết Đinh Dậu Xưa: Đòn Cáo # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Chuyện Đá Gà Tết Đinh Dậu Xưa: Đòn Cáo được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Gà nhà phở Tư Lùn đã gáy điểm canh hai, ông Viết vẫn không ngủ được. Ông tức điên người. Chiều nay, cái tin con gà Ô của ông bị con Tía nhà Quảng Thành đá chết vào hồi thứ 4 trên sới Gầm Cầu cứ như gáo nước lạnh giội vào đầu ông giữa tiết đại hàn. Còn sớm, nhưng ông đã cho đóng cửa hàng Dấm Thủ Đô, vào bàn uống hết lưng cút rượu với lạc rang rồi lên giường vắt tay lên trán cho đến bây giờ…

Bao năm nay, giới thành thạo thú chơi gà chọi ở đất Hà thành vẫn kiêng nể ba tay quái kiệt trong nghề là Viết Thủ Đô, Ngọc “mù” và Quảng Thành. Ngọc “mù” hồi này do mắt đã kém nên đang tính chuyển qua thú chơi chim và cây cảnh tại nhà vườn mãi dưới Bạch Mai. Nhân vật số một là Viết Thủ Đô lại ít xuất hiện trong các trận hay ở các sới lớn và chẳng bao giờ cầm gà cho một đàn em hoặc học trò nào trong những trận trung bình. Riêng Quảng Thành dạo này đang phất. Năm trước, lão kiếm đâu được con Tía về làm gà chiến, đánh đâu được đấy và khét tiếng đến giờ. Quảng Thành lại có con mái cực đẹp giống Thanh Hóa, đem về đúc với con Mơ đã nổi tiếng của lão, năm sau từng bị con Bịp của Dấm Thủ Đô đá gãy cổ bằng một cú vỉa ngay giữa hồ 2, phải về vườn. Thế mà bây giờ, không ít dân chơi gà lại cứ đi tìm cho được giống Mơ của Quảng Thành! Thật ra, tông gà Đăm của Quảng Thành cũng nổi tiếng chả kém tông Lỗ Mồng của ông Viết và Ngọc “mù”. Ngày ấy, nếu lấy cái mốc là đường Hàng Bông Nhuộm, nơi có nhà của Quảng Thành, kéo ngược trở lên phía Ba Đình, Bưởi, Ngọc Hà…thì dân chơi ở đây đa số thích tông gà Đăm. Ngươc lại, phía dưới này, từ Bờ Hồ xuống tới Bạch Mai, kể cả tuyến Kim Mã, Cầu Giấy, thì tông Lỗ Mồng lại được ưa chuộng hơn cả. Cái “bản đồ gà chọi” của đất Hà thành năm ấy là như thế.

…Tháng trước, con Tía nhà Quảng Thành đã đá chết đối thủ thứ 5. Chiều nay, thêm con Ô của mình nữa là thứ 6, mà cái đau hơn cả là sau khi con Ô chết, con Tía kia còn đạp lên xác nó cất tiếng gáy đắc thắng nữa. Cánh đi xem ở sới Gầm Cầu trở về đều nói như vậy.

– Tội nghiệp con Ô… Ông Viết khẽ thốt lên. Năm ngoái, trong một chuyến đi Yên Tử, Quảng Ninh, ông đã thấy nó ngay trước lúc trở về. Khi ấy chú gà đó mới chừng hai tháng tuổi, trụi thùi lụi và đang bới đất ở gốc cây bên quán nước ông ngồi. Ngắm nó theo thói quen, ông bỗng giật mình bởi tướng này lớn lên sẽ rất đẹp: Cần dài, quản ngắn, mình trường và mắt, mỏ đều hay. Lại thêm hai hàng vẩy nuột nom đều tăm tắp…Ông đi hỏi thăm, mặc cả và trả cho chủ con Ô – một bà cụ mắt kèm nhèm, ít hiểu biết về gà, một khoản tiền bằng giá của một con gà thiến rồi hớn hở ra bến xe về Hà Nội. Ngồi trên xe, ông còn nựng nó:

Ở với ông hơn hai tháng, con Ô lớn như thổi, ngày càng đẹp mã và sau tháng thứ 6 nó đã có dấu hiệu căng: Toàn thân da đỏ hồng, mắt lúc nào cũng long lên và nếu ai đó đưa chiếc gương soi trước mặt hoặc đẩy nhẹ vào ức nó, thậm chí chỉ cần dứ dứ là nó “chiến đấu” ngay. Thấy vậy, ông Viết giao con Ô cho em trai mình là ông Vinh, một chuyên gia chuyên xử lý thời kỳ căng của gà chiến. Ông dặn kỹ em trai:

– Chú nhớ đấy, chỉ cắt tai và mào nó sau lần vần thứ 5. Chú cho nó vào trận vừa vừa thôi và tới khi nào đủ 2 tuổi tôi sẽ lại mang nó về. Con Ô này có khả năng trở thành gà vô địch đấy!

Thế mà không hiểu sao, mới gần 2 tuổi mà ông Vinh đã cho nó đánh tới 4 kỳ và có lẽ do thắng hết nên tuần trước, chú ấy mới dám liều mạng chấp nhận việc so cựa với con gà ghê gớm của Quảng Thành. Mà lạ thật, chú ấy lại chả nói gì với mình chuyện này cả. Nghe đâu, Quảng Thành đã giao hẹn với ông Vinh rằng nếu con Ô đứng được hết 4 hồ coi như lão thua cuộc với số tiền khá lớn. Kể cũng đáng, bởi con Ô của mình tuy cũng tầm đại, lúc ấy nặng gần 5 cân nhưng còn thua con kia chừng 8 lạng với bao mẹo mực, cựa cũng ngắn hơn nên bị chấp là phải. Có điều là chú Vinh nhà mình làm sao có thể là đối thủ của lão ma đầu kia trong cách cầm gà. Và bây giờ, thêm con Ô là mạng thứ 6 để theo cách gọi đương thời của giới gà chọi Hà thành, con Tía của lão được xưng danh là gà vô địch! Ông Viết trở mình và lẩm bẩm:

– Quảng Thành kỳ này to gan thật. Quên cái tội năm trước rồi hay sao?

Sáng hôm sau, dù còn hơi mệt do đêm qua mất ngủ, ông Viết vội vã đến phố Lê Văn Hưu tìm người bạn thân là ông Cần. Ông Cần vốn là tay chơi chim có hạng, người đã dạy ông Viết nghề cắt tóc và qua bạn mình, ông cũng học được chút cao siêu của nghệ thuật gà chọi. Hai người ngồi nói chuyện và uống trà dưới giàn hoa thiên lý đang ra hoa. Họ nói đủ chuyện trên đời, tuy nhiên chọi gà vẫn là đề tài hấp dẫn nhất. Một lúc sau, vốn nhanh miệng, ông Cần nêu vấn đề:

– Non nửa năm nữa là Tết rồi đấy. Tìm đâu ra con gà chiến cho hay để ra sới Tết chứ binh tình này không khéo con Tía nhà Quảng Thành nó lại ăn giải mất. Thằng cha hồi này ngông nghênh quá, chẳng coi ai ra gì cả…

– Ông Viết này, xưa nay trong các sới gà, có bao giờ có chuyện đá vượt tầm?

– Không. Tầm nào đá với tầm ấy. Tiểu với tiểu, trung với trung và đại với đại. Chênh nhau nửa cân là phải có nghề lắm mới dám đá và tất nhiên là khi mà con gà ngang tài thì ăn nhau chính là tài năng của người cầm gà, phải giỏi nghề và lại biết cách nắm phần thắng trong cách đặt cược…

Chợt ông Cần vỗ vỗ vào đầu mình rồi nói như reo lên:

– Ông Viết, ông còn nhớ cái con Mơ chân xanh không? Cái con “độc đắc” mà năm nào ông bắt ở Tứ Lộc, Hải Dương rồi về sau, khi bị sốt nặng ông đã giao nó cho thằng Hải Việt ấy. Nó cùng lứa với con Ô, đẹp lắm, tầm bán trung thì phải…

Ông Viết ngớ ra một lúc rồi thầm phục trí nhớ của bạn. Một lúc sau, ông Cần lóc cóc đạp xe lai người bạn đến hãng sơn Hải Việt ở phố Hàng Bài. Chủ nhà nhận ra hai bậc thày của làng gà chọi Thủ đô và lễ phép mời hai ông vào nhà uống nước ở buồng khách có kê bộ sa lông sang trọng. Ông Viết đang sốt ruột, đứng chống tay hỏi chủ nhà, vốn là người giúp việc cũ của ông hồi mươi năm về trước:

– Ông Hải này, con Mơ chân xanh hồi trước tôi giao cho ông đâu rồi?

– Bẩm còn. Năm ngoái cho đá 2 trận lớn, thắng cả. Nhưng năm nay xưởng đang lắm việc quá, thằng cháu lại về quê giúp mẹ nó đào ao, thành ra con Mơ chỉ ngày ngày 2 bữa thóc, nó béo và chắc thịt lắm, ông ạ…

– Dạ không dám, ông dạy thế nào cũng được ạ.

Đem gà về rồi, hai ông bạn tiếp tục ngắm kỹ con Mơ trong lồng úp, cả hai xem chừng thú lý lắm.

– Bây giờ nó nặng chừng bốn cân rưỡi, nhưng theo chế độ ăn và bài thuốc đặc hiệu của tôi thì đến Tết nó sẽ chỉ còn ngót nghét 4 cân cho săn chắc thịt. Lúc ấy, con Tía của lão Quảng Thành chắc cũng giảm trọng lượng xuống khoảng gần 5 cân gì đó.

– Nhưng vẫn chênh nhau ngót một cân – ông Cần lo lắng.

– Khoảng cách ấy, ở tầm tiểu và trung thì thật đáng ngại. Nhưng trưởng hợp này thì cũng có thể, vả lại ông đã ngắm kỹ gà mình chưa?

– Con Tía nhà Quảng Thành năm nay càng đá càng hay, nghe đâu nhiều đòn độc lắm.

– Nó đẹp mã thật: Tông Đăm, đầy mình, mào đứng, ức nở, chân 3 hàng vẩy xanh lục và cặp cựa đang ở độ thuận lợi nhất cho những cú đâm khai cuộc…

– Tiếc nhỉ! Hai hàng vẩy nuột đẹp thế này mà không có lấy một cái vẩy giắt nào đấy ở giữa để nó có thêm đòn Cáo. Ông Viết à, nhìn một cái vẩy giắt của gà mình có thể biết được về mức độ nguy hiểm do cái đòn Cáo mà nó sẽ tạo ra không?

– Sao lại không? Ăn tiền hay không là ở chỗ đó đấy. Ông đã quên rằng hồi năm Năm Hai, tôi đã 2 lần cầm gà có vẩy giắt, hay còn gọi là vẩy Cáo, đá chết đối thủ lớn hơn à? Con trước màu xám của quan đốc tờ ở Hải Dương và con Bạch Nhạn sau đó của một thằng mũi lõ, gà nó to hơn gà mình khoảng một cân nhưng Tây thì sao tinh bằng ta! Cầm gà pha mà cứ tưởng là chính tông, thế rồi mới hết 3 hồ, gà mình giở Cáo ra đá gãy cổ con kia, máu phun như suối từ cái “vòi voi” rồi giãy chết giữa sới. Ông à, cái vẩy giắt ấy nó nằm ở khe thứ 3 bên trái, đối xứng với chiếc cựa. Còn con Mơ này của mình, nó có đòn Cáo hay không, sau Tết ông sẽ rõ, ông Cần ạ.

Đang say sưa, ông Viết chợt im lặng.Hình như còn có điều gì đó rất tế nhị và kín đáo định tâm sự với bạn nhưng không hiểu sao ông lại thôi.

Xuân ấy, cái Tết thứ ba sau ngày Thủ đô giải phóng hình như về sớm hơn mọi năm thì phải. Người ta nô nức mua sắm để chuẩn bị vui Tết Đinh Dậu, riêng giới chọi gà lại có tin đồn rằng xuân này sẽ có cuộc hò hẹn lớn của những gà chiến từ Hải Phòng, Hải Dương, Hà Bắc và Hà Nội. Các trận đấu sẽ diễn ra từ ngày Hai Bảy tới mồng Ba Tết. Người ta háo hức mong đợi và chờ đợi.

Mới từ chiều Hai Lăm Tết, hai dải đất trống xung quanh sới gà của Ấu trĩ viên (nay là Cung Thiếu nhi Hà Nội) đã tề tựu hàng trăm gà chiến từ bốn phương, thôi thì đủ chủng loại, màu sắc, đứng nhấp nhô trong các lồng úp đa dạng. Theo quy định thì các chủ gà tự tìm đối thủ rồi đăng ký với Ban tổ chức để họ xếp lịch, công bố trên loa, cử trọng tài và trao thưởng cho bên thắng cuộc. Giải thưởng thường là chè thơm Hồng Đào, thuốc lá Thăng Long và giấy khen của Ban tổ chức. Riêng con Tía của Quảng Thành, do quá ư nổi tiếng nên được xem là “nhà vô địch” và Ban tổ chức công bố đấy là con gà tiêu biểu của sới gà Hà Nội, sẽ thách thức với tất cả. “Thành tích” của nó được nhắc đi nhắc lại trên loa phóng thanh, kèm theo lời hứa là sẽ có giải thưởng xứng đáng cho con gà nào dám so cựa với nó, nhất là lại cầm chân hoặc thắng được nó… Tuy thế, người ta cũng tinh cả và chẳng có chủ gà nào dám cho gà của mình lâm trận cùng con gà vô địch kia. Với nó, đám gà kia chỉ biết “kính nhi viễn chi” mà thôi. Nó đứng đó, khí thế lẫm liệt và vô tư thách thức tất cả, vừa cao lớn lại đẹp mã, lại tỏ ra không quên quá khứ hiển hách của mình. Thỉnh thoảng, nó căng họng và ưỡn ngực cất tiếng gáy khàn khàn nhưng vang xa, đấy còn là thói quen của nó sau mỗi lần hạ đo ván đối thủ. Suốt 4 ngày, từ Hai Bảy đến Mồng Một Tết, chừng dăm chục trận đấu đã diễn ra trên sới này nhưng giới hâm mộ vẫn chưa hài lòng. Họ còn chờ xem võ của “nhà vô địch” cơ! Trong khi đó, ông Viết vẫn ém con Mơ trong một căn phòng của hãng sơn Hải Việt. Cả tuần qua, nó chỉ dùng một thực đơn duy nhất là thịt bò tươi, mỗi này ba bữa. Khi màn đêm buông xuống, người ta thấy như có lửa trong con mắt long lanh của nó.

Đúng ba giờ chiều ngày mồng Một Tết, con trai ông Hải ung dung mang con Mơ ra và đặt lồng úp cách lồng con vô địch chừng ba mét. Sáng hôm sau, mồng Hai Tết Đinh Dậu, tiếng loa oang oang “mời đồng bào đúng hai giờ chiều nay đón xem trận thách đấu giữa con Mơ, nặng ba cân chín của ông Hải Việt, với con Tía vô địch, nặng năm cân mốt của ông Quảng Thành…”. Thật là một thông tin giật gân! Nghe được thông tin ấy, dân chơi gà lần lượt kéo nhau đến quan sát cả hai “võ sĩ” ở bãi gà rồi bàn tán sôi nổi.

– Lão Hải Việt có điên không nhỉ? Con Mơ này làm sao đứng nổi quá hai hồ trước võ nghệ của con vô địch? Chết là cái chắc!

– Thua người ta đến gần một cân mà dám thách đấu. Ngu!

– Chả lẽ nó không biết đấy là con Tía vô địch của Quảng Thành à?

– Chưa chắc đâu. Vừa nhỏ hơn, lại vô danh mà dám chọi lại con kia tất sẽ có chuyện.

Họ chờ, nhưng họ không biết được rằng trưa hôm ấy, hai bên đã làm việc xong với nhau ở “cấp chuyên viên” và một giao ước ngầm đã được thỏa thuận. Theo đó, nếu con Mơ chỉ đứng được ba hồ trở lại tức là thua. Nếu nó đứng được hết bốn hồ mà không chết hoặc chạy là thắng, bên thắng sẽ được hưởng số tiền tương đương với hai chục lạng vàng. Nếu đứng được năm hồ hay hơn nữa, số tiền sẽ gấp đôi. Chỉ có thế. Và đó cũng là canh gà lớn nhất, vô tiền khoáng hậu kể từ sau năm Năm Tư ở Hà Thành. Họ – người xem, cũng không thể biết rằng đêm qua, ông Viết đã sai đứa con trai ông Hải đi mua bốn bó hương trầm và đào sẵn một cái huyệt nhỏ vuông vắn ở góc sân để… chôn con Mơ.

Mới một giờ rưỡi, sới gà đã kín người xem, trong đó có cả hai người khách Ba Lan ở phái đoàn quốc tế giám sát Hiệp định Giơ-ne-vơ tại Việt Nam, họ còn mang theo cả một máy camera.

Phía đông là khu vực của con Mơ. Cha con ông Hải ngồi đó, họ lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau trước những câu hỏi lao xao của người xem. Ai cầm con gà này đây? Con gà bất hạnh quá! Ai mà bạo phổi thế, dám ôm con gà nhỏ đối mặt với một tay ma đầu có hạng giữa chốn đô thành?

Khi tiếng cồng khai cuộc sắp sửa cất lên, Quảng Thành bệ vệ bước vào sới với chiếc mũ bê-rê đen trên đầu, lập tức con trai ông ta cất ngay chiếc lồng úp đi. Quảng Thành giơ tay ôm con Tía, làm một vài động tác khởi động cho nó rồi đưa mắt cú vọ nhìn qua phía đối thủ.

Chợt đám đông bên kia rẽ ra, một người đàn ông thấp bé, đầu hói và mang kính trắng, nhanh nhẹn bước vào sới rồi ngồi xuống, ngẩng đầu đón lấy con Mơ từ tay ông Hải. Đám đông nhìn nhau rồi nổi lên tiếng xì xào:

– “Viết Thủ Đô” – Vua gà chọi đấy!

– Đúng là ông Viết rồi! Quảng Thành phen này nguy to!

– Thật là một Oa-téc-lô ở sới gà Việt Nam!

Như gà gặp cáo, bên kia Quảng Thành chợt rùng mình, song y vẫn cười nhạt và cúi xuống gà mình.

Bó hương thứ nhất đã được đốt lên cùng với tiếng hô dõng dạc của hiệu lệnh vào cuộc. Ngay từ đầu, phía tây như chết lặng đi vì lối đánh khai cuộc nhanh đến chóng mặt của con Mơ. Trong nửa hồ đầu, nó đã tung ra đến sáu cú dọc hầu và chừng mười cú mé, trong đó ít nhất tới ba lần con Tía bị trúng cựa. Tuy thế, là nhà vô địch, con Tía chưa coi vào đâu và bắt đầu trả đòn một cách vững vàng, chắc chắn. Bỗng phía đông rộ lên tiếng reo:

– Mất mắt trái rồi. Vô địch mất mắt trái rồi!

– Có mà đến mùa quýt! – Phía tây đồng loạt trả lời.

Ông Viết nói nhỏ với ông Cần đang ngồi bên cạnh: “Mắt trái nó mới bị láng thôi”.

Láng chứ chưa phải mù, nhưng thị lực của con mắt ấy đã chỉ còn một phần ba. Và hồ đầu đã kết thúc trong sự vui sướng của phía đông, duy có ông Viết vẫn im lặng cầm gà. Ông rút đờm trong cổ họng con Mơ bằng cái lông đuôi gà thiến, ghé miệng hút mạnh ở khoang đầu con gà rồi bóc quả chuối tiêu, tách ra hai nhánh cho vào miệng nó đoạn vuốt cánh, nắn gân đùi và bấm mấy huyệt trên mình con gà.

Hồ thứ hai khởi đi ở thế cân bằng. Con Tía ra đòn ít hơn nhưng hiếm khi trượt đích. Người ta thấy rõ nó mổ vào đầu con Mơ để giữ cân bằng rồi vỗ cánh, tung cặp chân lên, đôi ống quản có hai chiếc cựa bổ quặp vào đối phương như thể người ta cầm đôi néo đập lúa bổ xuống cối đá vào dịp ngày mùa. Và mỗi lần như thế, trên thân hình con Mơ lại thêm hai vết đâm chí mạng. Nhưng con Mơ gan lì hình như không biết đau là gì và vẫn liên tục tấn công lại bằng các loạt đòn, tuy nhẹ cân hơn nhưng khá trúng đích và chỉ tập trung vào chiếc cổ dài của con gà vô địch cao ngạo kia.

– Mất mắt trái rồi, Mơ ơi là Mơ! – phía tây lại reo lên.

Nó lồng lên vì đau đớn song lại rất tỉnh táo và rút ngắn khoảng cách với con Mơ để ra đòn dữ dội hơn. Chỉ một loáng, nó đã đá văng mất cái mỏ trên của con Mơ. “Thôi thế là rồi đời”, phía đông đau xót nghĩ vậy, bởi mất mỏ thì đâu còn chỗ giữ thăng bằng cho đôi cựa làm việc. Trong khi đó, bên phía tây lại như vỡ ra tiếng hò reo khoái trá trước thắng lợi nhỡn tiền của nhà vô địch. Rồi khi tiếng cồng kết thúc hồ thứ ba sắp vang lên, cũng là lúc con Mơ mất nốt mắt phải và trở thành con gà mù hoàn toàn.

Ghé vào tai người bạn đang chăm sóc con gà chiến mang đầy thương tích, ông Cần dè dặt:

– Hay ta xin thua đi bởi gà mình chưa chết và cũng không chạy. Thua lúc này sẽ chỉ mất bốn mươi phần trăm tiền cược…

Còn chủ gà, ông Hải Việt cũng đang hướng ánh mắt lo lắng về phía ông Viết và toan nói điều gì. Nhưng, vị chủ soái đã quắc mắt lên và dằn giọng:

– Các ông im đi! Lúc này người quyết định là tôi và thời điểm quyết định là ở hồ này. Ở – hồ – này – nghe – chửa?

Mở đầu hồ thứ tư dường như là cuộc tàn sát của nhà “vô địch chột” trước con Mơ đáng thương, đã mù lại mất cả mỏ. Đến nỗi, ống kính của người khách Ba Lan lúc này đã lia về phía người xem nhiều hơn là vào cặp gà đang phân định thắng thua ở hồi chung cuộc. Con Mơ, có lẽ lục phủ ngũ tạng của nó đã giập nát trước những cú đá nặng như chì của đối thủ và nếu không có những vị thuốc và cách luyện của ông Viết mấy tháng qua thì chắc bộ ngực ấy đã phải vỡ ra từ hai hồ trước. Nó đứng đó, như Từ Hải giữa trùng vây, chỉ nghe tiếng gió để tránh đòn và phản công lại kẻ thù. Vẫn những cú mé sở trường nhưng cứ sau một cú như thế, dù trúng hay không nó cũng luồn ngay vào nách đối phương để ra một cú vỉa. Tội nghiệp, những cú vỉa nửa vời vì mỏ đâu nữa mà mổ, thành ra vỉa mà chỉ như buông, thậm chí như cú đấm. Không ai bảo ai, sới gà lặng đi như để chờ cái chết của con Mơ và phút tái đăng quang của con gà vô địch. Cái giây phút ấy dường như đến quá chậm và bây giờ chỉ còn chừng hơn một phút nữa là hết hồ thứ tư. Nhưng… cái gì thế kia? Sau vài giây im lặng, hai con gà bỗng như dính vào nhau, cổ họng phát ra tiếng kêu lạ và đồng loạt nhảy đá. Lập tức, có người sành điệu đã nhanh miệng reo to:

– Đòn Cáo! Đòn Cáo!

Đúng thế, nhưng thật lạ, bởi hai mà như một. Vừa rơi xuống sau cú đá trước – bước đệm của nguyên lý đòn Cáo, chúng lại nhảy lên và va vào nhau một cú thật mạnh.

Con Mơ bị bật ngửa ra xa tới hai thước, phơi trần bộ ngực nát bét nhầy nhụa máu đoạn run run mãi nó mới đứng dậy được. Còn con Tía đã bị gãy cổ. Cả sới gà cùng nghe tiếng cặp cựa của con Mơ va vào nhau khi bổ vào cổ nó. Chiếc cổ dài oai vệ kia nay đã thành “vòi voi”, lủng lẳng trước ngực. Nó lò dò từng bước đến bên kẻ thù và mổ mổ vào mình con Mơ. Rồi khi tiếng cồng hết hồ vang lên, theo thói quen nó định đạp một chân lên kẻ thù đang run rẩy dưới đất để cất lên tiếng gáy bất diệt của mình. Nhưng không được nữa rồi, cổ họng nó đã rách toang và xương cổ đã gãy, không sao ngóc đầu lên được nữa. Nó loạng choạng bước về góc sới phía tây nhưng chưa tới nơi đã ngã quỵ xuống đất. Trong khi đó, phía bên này, con Mơ cũng trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay xót thương cùng gương mặt đẫm nước mắt của ông chủ.

Tối hôm ấy, mồng Hai năm Đinh Dậu, ông Viết đích thân lau chùi sạch sẽ con Mơ trước khi mai táng nó. Ôm xác con Mơ bên ngọn đèn, ông gọi ông Cần cùng cha con ông Hải Việt đến bên rồi chìa cặp chân con Mơ ra trước mặt họ. Cả ba cặp mắt cùng trố lên: Sau khi dùng nước sôi cạo sạch và lột đi lớp vẩy ngoài, trên ống chân con Mơ đã hiện ra hai hàng vẩy bóng loáng. Nhưng kỳ lạ hơn là ở khe thứ tư bên chân phải nó đã có một chiếc vẩy giắt màu hồng, thân vẩy nằm đối xứng với chiếc cựa của bên chân ấy…

Nguyễn Lưu

Tết Đinh Dậu Nói Chuyện Gà

(VOV5) – Trong văn hoá dân gian Việt Nam, hình ảnh con gà gắn liền với nhiều truyền thuyết lịch sử. Từ một vật nuôi gần gũi, con gà gắn với phong tục gà gọi mặt trời của nhà nông dần trở thành lễ vật cúng không thể thiếu trong phong tục tín ngưỡng của người Việt Nam mỗi dịp Tết đến xuân về. Theo quan niệm của người Việt, năm Đinh Dậu 2024 (năm con gà) được coi là năm hứa hẹn nhiều điều mới mẻ, khởi sắc trong năm mới.

Biểu tượng của Tết Đinh Dậu 2024 tại Bạc Liêu (Ảnh: Dân trí)

Trong các nghiên cứu khảo cổ, con gà là một dấu tích của văn minh và văn hóa nông nghiệp ở Việt Nam. Trên di vật trống đồng Đông Sơn, hình ảnh chim và gà là những loài vật được thể hiện khá nhiều. Trong tục thờ Mẫu, Thánh, Ngũ Phủ công đồng, thì biểu tượng con gà luôn xuất hiện trong các đình đền, chùa miếu. Cách đây hàng trăm năm, hình ảnh con gà cũng đã xuất hiện sinh động trong tranh dân gian của làng Đông Hồ, hay trong đồ chơi dân gian như: chiếc còi hình con gà làm bằng đất sét của dân tộc Nùng. Riêng con gà Đông Tảo có điều tâm linh do các cụ ngày xưa truyền lại, nó có được tiếng gáy gọi mặt trời, đem ánh nắng trở lại cho loài người dưới trái đất. Từ đó người ta tôn thờ để cúng giao thừa, vào đêm 30 trời tối om thì cúng con gà để có ánh sáng trở lại. Gà Đông Tảo là loài gà quý trước chỉ dùng để tiến vua ngày xưa, cho nên cúng tổ tiên mà được con vật đó thì càng quý”.Nuôi được con gà độc đáo như thế này là để cho ngày giỗ, ngày Tết và nhất là các chàng trai muốn đến hỏi vợ. Đến ra mắt bố vợ với con gà chín cựa như thời xưa thế này thì rất quý”.

Từ xưa, người Việt thường dùng gà trống để cúng đêm giao thừa với mong muốn “gọi mặt trời”. Người xưa cho rằng, giao thừa là thời điểm đêm trời đất tối tăm nhất, bởi đó là lúc mặt trời ẩn mình sâu nhất. Sở dĩ gà trống được chọn làm con vật cúng tế linh thiêng trong đêm giao thừa, bởi theo quan niệm của người Việt gà trống là cầu nối giữa thế giới con người và thế giới của thần linh. Gà trống là biểu tượng văn hóa gắn liền với tín ngưỡng tôn sùng thần mặt trời của nhà nông rồi dần trở thành phong tục của người Việt Nam mỗi khi Tết đến xuân về. Ngày nay, phong tục này vẫn được giữ nguyên. Người dân thường chọn những con gà trống to, khỏe, đẹp nhất làm lễ vật cúng.

Trong truyền thuyết Sơn Tinh-Thủy Tinh có từ thời dựng nước, gà chín cựa được nhắc đến là một trong ba lễ vật thách cưới của Vua Hùng để gả con gái của mình là Mỵ Nương gồm: Voi chín ngà, gà chín cựa

Gà chín cựa – sản phẩm độc đáo nhất trong năm con gà 2024 (Ảnh: vietnamnet.vn)

Con gà cũng gắn bó với đời sống văn hóa tinh thần của nhiều dân tộc trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Người Tày và người Nùng quan niệm trong đêm giao thừa, nếu gà nhà mình kêu hoặc gáy trước tiên thì gia đình sẽ may mắn, hạnh phúc trong năm mới và lễ vật quà tết của các chàng rể khi thăm nhà bố mẹ vợ có ý nghĩa nhất là gà trống thiến. Các chàng trai đi hỏi vợ thì quan trọng nhất là phải có đôi gà. Đối với người Mông, gà trống là con vật cầu nối với thế giới thần linh và người Cơ Tu lại coi con gà là biểu hiện cho sự sống, gắn liền với ánh sáng, với mặt trời…Do vậy, gà trống thiến là những lễ vật không thể thiếu trong các nghi lễ như: lập làng, lễ vào nhà mới, mừng lúa mới, mừng cơm mới…

Với nhiều gia đình Việt, mua được con gà ưng ý dâng cúng trong đêm giao thừa, hay mua các loại tranh, ảnh, bưu thiếp, tờ tiền, quà Tết mang hình con gà…là mỹ tục mỗi dịp Tết đến xuân về. Những hình ảnh, món quà này thể hiện ước vọng thu hút tài lộc và giữ được thế vững vàng trong công việc, cuộc sống với nhiều may mắn trong năm con gà.

Hình tượng con gà trong tranh dân gian Đông Hồ

Theo truyền thống cũ, nhiều gia đình chọn giống gà Đông Tảo, một giống gà quý trong lịch sử. Đó là loại gà chân to, khỏe mạnh, hùng dũng để bày cúng trong đêm giao thừa. Cụ Nguyễn Xuân Vệt, ở thôn Đông Tảo, huyện Khoái Châu tỉnh Hưng, cho biết: ” , ngựa chín hồng mao. Gà chín cựa tưởng chừng chỉ tồn tại trong dã sử dân gian truyền miệng, nhưng thật bất ngờ những năm gần đây nhiều người dân đã tìm mua được loại gà chín cựa làm lễ vật cúng trong đêm giao thừa. Từ một giống gà trong tự nhiên vô tình tìm thấy trong rừng già Xuân Sơn, tỉnh Phú Thọ, quê hương của truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh, một doanh nghiệp đã nhân giống thành công loại gà quý này. Năm nay, gà chín cựa là sản phẩm độc đáo nhất trong năm con gà 2024 này. Dù giá thị trường một con gà chín cựa có mức giá khá cao, hơn 3 triệu đồng/ con nhưng nhiều người vẫn tìm mua Ông Nguyễn Như So chủ của cơ sở sản xuất giống gà chín cựa này phấn khởi cho biết: ”

Tô Tuấn

Năm Đinh Dậu Kể Chuyện Phá Án… Chọi Gà

Tuy nhiên ngày nay, trò chơi này dần bị biến tướng khi những sới gà trở thành “trường đấu” của những con bạc. Chỉ riêng ở vùng đất Cố đô Huế, lực lượng công an đã liên tiếp triệt phá nhiều trường gà quy mô lớn, bắt giữ hàng trăm đối tượng cá độ chọi gà…

Trò chơi dân gian bị biến tướng

Ông Nguyễn Hiền, ở Cồn Hến, phường Vỹ Dạ, TP.Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế – một trong những tay chơi gà chọi có tiếng một thời ở khu vực này kể về sự tích bài võ này:

“Nghe các bậc tiền bối trong giới chơi gà chọi đi trước kể lại rằng, vào thời điểm 3 anh em nhà Tây Sơn chiêu binh mãi mã, đúng dịp Tết, Nguyễn Lữ mời Nguyễn Nhạc và Nguyễn Huệ đến xem trận chọi gà. Khi thấy 2 chú gà tung đòn đá, bằng thiên tài võ học, Nguyễn Lữ đã quan sát rồi nghiên cứu các thế đá tấn công của chú gà lớn đến các thế tránh né, xỏ vỉa và phản công của chú gà nhỏ. Qua chắt lọc và sáng tạo, ông đã tạo ra bài võ mang tên “Hùng kê quyền” với lối đánh nhu cương linh hoạt và được nghĩa quân Tây Sơn ứng dụng tập luyện để đánh giặc ngoại xâm, lập nên những chiến công hiển hách”.

Đến thời triều Nguyễn, ngoài xây dựng đấu trường “hổ quyền” tại khu vực Trường Đá (phường Thủy Biều, TP.Huế) để tổ chức những trận đấu giữa voi và hổ; hoặc tổ chức chọi trâu thì vào dịp Tết, các vua chúa, quan lại và người dân còn lấy trò chọi gà để giải trí, mua vui. Trò chơi này thường được người xưa tổ chức kéo dài từ dịp Tết cho đến hết tháng Giêng âm lịch.

Sới gà được lập ngay giữa khu chợ có đông người qua lại đến reo hò, cổ vũ cho những chú gà chọi hăng máu đá… Ngày nay, để phục vụ cho nhu cầu chơi gà chọi, nhiều lò gà nổi tiếng trên mọi vùng miền cả nước lần lượt ra đời.

Riêng ở miền Trung có các lò gà tên tuổi như tỉnh Phú Yên có gà Vạn Giã, Gò Dút; tỉnh Quảng Ngãi có gà Sông Vệ, Sa Huỳnh. Đặc biệt, ở đất võ Tây Sơn, Bình Định có gà Bắc Sông Kôn, là dòng gà được võ tướng Nguyễn Lữ lưu truyền. Mặc dù đã giải nghệ nhiều năm, song ông Hiền vẫn rất “máu” khi mỗi lần có người nhắc đến gà chọi.

Ông Hiền cho biết, do đam mê nên ngày trước, “bộ sưu tập” gà chọi của ông có đến 20 chú gà “chiến” thường được nhốt trong những chiếc lồng sắt lớn. Đối với ông và nhiều người dân xứ Huế, chọi gà là một thú vui tao nhã, người chơi gà để rèn luyện tính kiên nhẫn, điềm đạm. Tuy nhiên, càng về sau, trò chơi dân gian này càng bị biến tướng và không ít trường gà trở thành những sới bạc cá cược đỏ đen, rơi vào “tầm ngắm” của lực lượng công an…

Triệt phá những sới bạc trong trường gà

Nếu nói đến giới “mê” gà chọi ở Huế, không ai không biết đến Năm Lửa (tên thật Đỗ Thanh Hồng, SN 1963). Từ những năm 2002, vào những ngày thứ 7 và chủ nhật, sới gà của Năm Lửa nằm trên đường Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Hậu thu hút hàng trăm người đến xem đá gà, trong đó có không ít con bạc là những tay anh chị có máu mặt.

Để phục vụ nhu cầu cá độ, Năm Lửa cho xây một trường gà lớn, bên trong có 2 sới và có cả dịch vụ cho vay nóng, đổi ngoại tệ. Có thời điểm, nhiều chủ gà ở khu vực miền Trung và Tây Nguyên thường xuyên mang “thần kê” của mình đến trường gà Năm Lửa để thách đấu, đặt cược với số tiền từ vài chục triệu đồng đến cả trăm triệu đồng cho mỗi trận chọi gà.

Sau khi trường gà Năm Lửa bị triệt phá, các chủ sới gà khác ở địa bàn TP.Huế “đóng sới, quy ẩn” vì sợ bị công an “sờ gáy”. Tuy nhiên, vì lợi nhuận được hưởng trong tổng số tiền tham gia cá cược của con bạc nên chỉ một thời gian ngắn sau, nhiều sới gà ở Huế lại ồ ạt mọc lên.

Điển hình như từ khoảng cuối năm 2024, Võ Đình An Mãn (SN 1982, trú số 13/77 Thiên Thai, phường An Tây, TP.Huế) tổ chức một sới gà lớn ngay tại vườn nhà mình, vào những ngày cuối tuần, thu hút rất đông người đến xem chọi gà, đặt cược và chung độ bằng tiền mặt. Với quyết tâm triệt phá điểm tụ điểm cá độ này, một ngày trung tuần tháng 5.2024, hàng chục cảnh sát hình sự, Công an TP.Huế đã ập vào sới và bắt quả tang 48 đối tượng, trong đó có 10 đối tượng trực tiếp tham gia cá độ…

Theo thượng tá Võ Văn Sáu, Phó trưởng Công an TP.Huế – người chỉ huy triệt phá nhiều trường gà trên địa bàn TP.Huế, để tránh bị cơ quan công an phát hiện, nhiều chủ trường gà đã nghĩ ra nhiều chiêu bài như liên tục thay đổi thời gian chọi gà; sới gà được xây dựng ở địa điểm kín đáo với quy mô “khép kín” đầy đủ các dịch vụ như cơm, nước giải khát, cà phê, cho vay nóng và bố trí người đứng bên ngoài để cảnh giới. Nếu có động tĩnh, các đối tượng sẽ hô hoán nhau tháo chạy ở cửa sau nhằm tránh bị bắt.

Tuy nhiên, dù các chủ trường gà có ma mãnh đến đâu vẫn không thể thoát khỏi tai mắt cảnh giác tội phạm của quần chúng nhân dân nên không thoát khỏi “tầm ngắm” của lực lượng công an. Bằng chứng là vụ xóa sổ trường gà do Phạm Tiến Dũng (SN 1975, trú ở 35 Trần Nhật Duật, phường Tây Lộc, TP.Huế) làm chủ vào một ngày đầu tháng 3.2024. Ngoài Dũng và 50 đối tượng bị bắt giữ, Công an TP.Huế còn thu giữ 100 triệu đồng tiền mặt, nhiều biên lai tờ tịch cá độ và 8 con gà đá.

Trường gà của Dũng được xây dựng từ năm 2014 và thường tổ chức chọi gà để các con bạc cá độ vào những ngày thứ Bảy và Chủ nhật. Tuy nhiên, vì nhu cầu của người chơi và để “né” công an nên sau đó Dũng chuyển sang tổ chức chọi gà bất cứ các ngày trong tuần, miễn sao có người bắt độ.

Bình quân mỗi ngày, trường gà của Dũng có đến trăm người ở Huế và các địa phương lân cận như Hương Thủy, Hương Trà, Phú Lộc đến cá cược ăn tiền. Mỗi độ cá cược thường từ vài trăm nghìn đồng tới gần chục triệu đồng. Mặc dù nắm rõ phương thức hoạt động trường gà của Dũng, song vì các đối tượng cá độ rất ma mãnh nên phải đến lần vây bắt thứ 3, Công an TP.Huế huy động 50 cảnh sát hình sự phối hợp với Công an phường Tây Lộc, trong đó có nhiều cảnh sát mặc thường phục, thì mới khống chế được các đối tượng, qua đó xóa sổ trường gà này.

Đại tá Đặng Ngọc Sơn, Phó Giám đốc Công an tỉnh Thừa Thiên-Huế nhận định, trước sự biến tướng của trò chơi chọi gà thành những tụ điểm đánh bạc quy mô lớn nên thời gian qua, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh và Công an TP.Huế đã phối hợp với công an các địa phương đã liên tiếp triệt phá nhiều trường gà tổ chức cá cược ăn tiền, qua đó nhận được nhiều khen ngợi từ phía người dân khi đã xóa sổ được các “trường đấu” cá cược, góp phần giữ gìn sự bình yên trên vùng đất Cố đô.

Gà Đông Tảo Tiến Vua ‘Cháy Hàng’ Dịp Tết Đinh Dậu

Vào mỗi dịp cận Tết, thị trường gà Đông Tảo (hay còn gọi là gà “tiến vua”) ở miền Nam lại rơi vào tình trạng “cháy hàng”. Dù giá thành của gà “tiến vua” không hề rẻ nhưng vẫn thu hút khá nhiều người tìm mua để biếu hoặc dùng trong ngày Tết. Với đặc điểm là chất lượng thịt thơm ngon, hình dáng kỳ dị từ đôi chân cho đến phần đầu nên gà Đông Tảo luôn là hàng “hot”.

Mặc dù còn 3 tuần nữa mới đến Tết Nguyên đán Đinh Dậu nhưng tại các trang trại nuôi gà Đông Tảo, hàng nghìn con gà thuần chủng đã bị khách hàng đặt mua hết. Anh Vũ Ngọc Tuấn (chủ trại gà Đông Tảo Tuấn Đồng Nai, tỉnh Đồng Nai) cho biết: Tính đến thời điểm này, trang trại nuôi gà Đông Tảo thuần chủng được coi là lớn nhất Đông Nam bộ của anh với hàng nghìn con gà, trong đó có khoảng 1.000 con gà Đông Tảo trưởng thành đã được khách đặt mua gần hết.

“Vào khoảng tháng 3 dương lịch là tôi thả nuôi hơn 3.000 con gà giống thuần chủng để cung ứng cho thị trường Tết Nguyên đán. Tính đến thời điểm trước Noel, số lượng người tiêu dùng cũng như các doanh nghiệp tìm mua gà Đông Tảo tăng đột biến nên toàn bộ số gà nuôi lấy thịt để bán vào dịp Tết đã hết hàng cách đây hơn 1 tháng. Giá gà Đông Tảo thịt được tôi đưa ra là 350.000 đồng/kg đối với gà trống và 300.000 đồng/kg đối với gà mái”, anh Tuấn thông tin.

Hiện tại trong trại gà của anh Tuấn chỉ còn khoảng 300 con gà với dáng vẻ rất đẹp mã và đôi chân rất to, số gà này cũng đã được khách hàng đặt trước để làm quà biếu, đây là những con gà thuần chủng, dáng “độc”, giá bán có thể lên tới hàng chục triệu đồng/con.

“Những con gà Đông Tảo được chọn làm quà biếu phải là những con đẹp mã, đặc biệt là đôi chân phải to. Đối với những con gà làm quà biếu, tôi không bán theo cân mà sẽ được bán theo con với giá dao động từ 3 triệu đến 6 triệu đồng/con”, anh Tuấn nói.

Cũng rơi vào tình trạng “cháy hàng”, trại gà Đông Tảo của anh Cao Vĩnh Phát (xã Phú Hội, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai) những ngày này tấp nập khách tới hỏi mua và đặt gà ăn Tết. Anh Phát cho hay, trại gà của anh có tổng đàn khoảng 700 con, gồm cả gà giống và gà thương phẩm. Từ đầu tháng 11 khách hàng đã đến đặt mua dần, càng đến gần Tết thì lượng người tới mua càng tăng lên.

Tại Bình Dương, nhiều hộ gia đình nuôi gà Đông Tảo nhỏ lẻ (dưới 1.000 con) cũng rơi vào cảnh khan hiếm hàng, không đủ gà Đông Tảo để phục vụ Tết. Bởi phần lớn gà đã được khách đặt từ trước.

Theo nhiều chủ trại gà Đông Tảo tại miền Nam, gà Đông Tảo (hay còn gọi là gà Đông Cảo) là giống gà đặc hữu và quý hiếm, được nuôi nhiều đời nay ở vùng đất Khoái Châu (tỉnh Hưng Yên). Gà Đông Tảo có trọng lượng khá nặng, gà trống có thể lên tới 6 – 7kg, da ngồn ngộn đỏ hồng, cơ bắp cuồn cuộn nhưng thịt không gân, không dai. Bao quanh phía trước chân là một lớp vảy da sắp xếp không theo hàng lối (thường gọi là vảy rồng), phần còn lại (3/4 diện tích) da sùi…

Đánh giá về tình hình nuôi gà Đông Tảo trên địa bàn, đại diện Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Đồng Nai cho biết, trước đây, số người nuôi gà Đông Tảo trên địa bàn tỉnh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mặc dù có khí hậu phù hợp cũng như nguồn tiêu thụ dồi dào, song do vốn đầu tư lớn cũng như chưa nắm bắt hết nhu cầu của thị trường nên chưa xuất hiện nhiều mô hình lớn, đầu tư bài bản mà chủ yếu chỉ là chăn nuôi nhỏ lẻ, mỗi hộ nuôi vài chục con gà Đông Tảo.

Top 10 Giống Gà Tiền Triệu Đắt Hàng Nhất Dịp Tết Đinh Dậu

Trong một năm trở lại đây, dân chơi gà lại rộ lên phong trào nuôi “vua gà Brahma”, bởi trọng lượng siêu khủng của chúng. Gà Brahma có tên gọi khác là gà kỳ lân khổng lồ, có nguồn gốc từ Mỹ, nổi bật với bộ lông phủ kín cơ thể và chạy dài cho đến móng chân tựa như một chú kỳ lân cùng bộ râu xòe rộng ra 2 bên má. Chân có 5 ngón xòe ra như chân người, trong khi những con gà bình thường chỉ 3 ngón. Gà mái thông thường có màu nâu và trắng kem còn con trống có màu đậm hơn, lông đen, nâu, màu chuối khô…

Ưu điểm của giống gà này ở chỗ dễ dàng thích nghi với thời tiết khắc nghiệt, sức đề kháng cao, kháng được bệnh tật nên khá được nhiều người nuôi gà ưa chuộng. Gà kỳ lân chủ yếu được nuôi để làm sinh vật cảnh trong khi ở nước người chúng được nuôi để lấy trứng và thịt.

Gà kỳ lân trưởng thành có giá khoảng 25 triệu đồng/cặp trên dưới 10kg/con.

Gà Đông Tảo hay còn gọi là gà Đông Cảo, là một loại gà quý hiếm của Việt Nam có nguồn gốc từ xã Đông Tảo, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Vóc dáng cao, to, bệ vệ, loại gà này nổi bật với đôi chân to gấp 2 đến 3 lần giống gà bình thường, phủ đầy những lớp vảy sần sùi màu đỏ đậm trông như những hạt bắp. Ngón chân “dày” xòe ra trông khá bắt mắt cùng bộ lông dày và mượt mà khiến cho những dân chơi gà khó mà cưỡng lại.

Khi trưởng thành, gà Đông Tảo thuần chủng nặng trên 4,5 kg đối với gà trống và trên 3,5 kg đối với gà mái. Có thể nói đây là một giống gà khá khó tính nhưng lại rất hoạt bát, nằm trong danh sách các giống gia cầm vật nuôi quý hiếm cần được bảo tồn của nước ta.

Gà Đông Tảo trưởng thành có giá từ 1 triệu đồng/con trở lên tùy theo con.

Gà chín cựa không chỉ là một loại “sính lễ” trong truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh mà các bạn đã biết. Loại gà này có đặc điểm nổi bật là có nhiều “cựa”, rất khỏe và chỉ có thể sống trong môi trường bán hoang dã bởi nguồn gốc của chúng là từ một loại gà rừng đã được thuần dưỡng. Mào gà có màu đỏ tươi như máu, đuôi cong vút và rất mảnh cùng đôi mắt sáng quắt. Vương quốc gà chín cựa” là ở một xã miền núi Xuân Sơn thuộc tỉnh Phú Thọ, Việt Nam.

Ưu điểm của giống gà này có khả năng kháng bệnh tốt, dễ nuôi, rất khôn, thậm chí có thể giữ nhà giúp chủ như một chú chó thật thụ. Đặc biệt, giá trị kinh tế cho giống gà chín cựa mang lại rất cao nên được người nuôi chăm sóc kĩ lưỡng.

Giá của một con gà chín cựa đủ “9 cựa” thì lên đến 40 – 50 triệu đồng, dù rất đắt đỏ nhưng vẫn được các đại gia xếp hàng chờ mua.

Giống gà đen

Giống như tên gọi của nó, giống gà đen đến từ đảo Java của Indonesia sở hữu một màu đen “từ trong đến ngoài”, từ lưỡi đến mào, mắt tới xương và cả nội tạng. Gà đen hay gà mặt quỷ đều là một loại, đặc biệt quý hiếm trên thế giới, là một biểu tượng may mắn của người dân Indonesia.

Ngoài giá trị dinh dưỡng vượt trội, gà đen cũng rất dễ nuôi, tướng đẹp, thân hình khỏe khoắn, càng nuôi càng may mắn nên được giới chơi gà săn lùng hết cỡ.

Tại thị trường thế giới thì giống gà đen này có giá đến 2.000 USD đối với một con trưởng thành. Ở thị trường Việt Nam, giá dao động từ 500.000 đến 1 triệu đồng cho con gà giống dưới 3 tuần tuổi.

Gà nòi vảy rồng

Gà đá, gà chiến hay gà nòi vảy rồng đều là một loại, có nguồn gốc từ Mỹ và xuất hiện lần đầu tiên tại nước ta là ở tỉnh Bến Tre và Đồng Tháp. Với thân hình to lớn, nặng trịch cùng, các lớp” vảy” trên chân chồng xếp lên nhau, lông ức có dạng vảy rồng tạo dáng vẻ oai vệ nên không thể vắng mặt trong những cuộc đấu gà của các đại gia. Đặc biệt, chân gà càng nhiều “vảy” thì giá càng cao.

Khâu chăm sóc gà phải thật kĩ lưỡng, từ vệ sinh chuồng trại đến chế độ ăn uống để gà có thể phát triển khỏe mạnh. Dĩ nhiên kỳ công nhất là khâu huấn luyện cho gà đá. Mỗi con đều có sở trường riêng, vì vậy để biết và huấn luyện đúng cho chúng thật không dễ dàng gì.

Mỗi con gà nòi vảy rồng có giá từ 3 triệu đồng trở lên, thậm chí có con lên đến 30 triệu đồng bởi gà không chỉ đẹp, hiếm mà còn đá giỏi.

Gà vảy cá (Sebright) còn có một cái tên rất sang trọng là “gà đài cát”, có nguồn gốc từ Anh, chủ yếu được nuôi để làm kiểng. Điểm đặc biệt nhất của giống gà này là bộ lông có hình thù như vảy cá cùng kích thước nhỏ nhắn, dáng cực chuẩn. Màu sắc độc đáo, đa dạng, hút hồn với vẻ đẹp thanh thoát và sang trọng rất riêng nên được khá nhiều người săn lùng. Ở gà trống, mắt và mồng gà đều có màu sẫm, gà trống tốt phải có mồng phớt màu dâu tằm và viền mắt sẫm. Đa số gà mái có mồng trà màu dâu tằm hay tím sẫm.

Nuôi gà vảy cá thì không cần tốn nhiều thức ăn vì chúng ăn khá ít, đa phần chúng sẽ tự tìm thức ăn trong sân vườn. Giá thị trường của một cặp trống mái vào khoảng 6.3 triệu đồng.

Trong số những loại gà quý hiếm thì gà Silkie là loại gây ấn tượng nhiều nhất ngay cái nhìn đầu tiên. Điểm thu hút của chúng nằm tại bộ lông xù kỳ lạ, nhiều màu sắc, chỉ có lông tơ, không có lông vũ bao phủ khắp người chỉ lộ chiếc mỏ xinh xắn tựa như một chú chó xù, khá là đáng yêu. Vì vậy, thật khó để có thể nhìn kỹ gương mặt chúng ra sao.

Gà có tuổi thọ khoảng 9 năm, có thể sống trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt nhờ vào bộ lông mềm mại, dày và xốp, dễ chăm sóc nhưng lại khá chậm chạp và không thể bay nhảy như những giống gà khác. Giới chơi gà “săn” Silkie chủ yếu để làm “thú cưng” bởi vẻ đẹp lạ lùng hiếm thấy.

Hiện nay, một con gà bố mẹ cũng có giá đến chục triệu đồng, gà con hai tháng tuổi có giá bán 1 triệu đồng một con.

Gà đuôi dài Nhật Bản

Gà đuôi dài Nhật Bản còn có tên gọi khác là gà Onagadori, có xuất xứ từ Nhật Bản nổi bật với chiếc đuôi dài đến 7 m. Một điểm khá thú vị của giống gà này là ở phần lông phụng, lông măng, lông mã đều phát triển đến suốt đời. Với chiếc đuôi dài độc đáo, kỳ lạ, và đẹp mắt nên người sành chơi gà thường săn đuổi chúng để nuôi làm cảnh rất đẹp. Gà trống trưởng thành nặng khoảng 2.5 kg trong khi gà mái nặng 2 kg.

Việc nuôi gà đuôi dài Nhật Bản cũng tương đối dễ. Có điều, chỗ ở của gà phải thiết kế những loại kệ cao riêng cho chúng nhằm ngăn ngừa hư hỏng bộ lông đẹp.

Trên thị trường, gà trưởng thành có giá khoảng 2 triệu, gà trưởng thành với bộ đuôi dài gần 7 m thì có giá 65 triệu đồng một cặp, mức giá cao nhất cả nước cho một giống gà hiện nay.

Gà vảy cá sư tử

Giống gà có nguồn gốc từ Hà Lan này có hai điểm nổi bật. Thứ nhất là ở bộ lông giống như “vảy” của loài cá. Thứ hai, lông trên gương mặt xù ra như cái “bườm” dũng mãnh của một con sư tử đực, che phủ cả gương mặt. Đặc biệt, trên đầu không có “mào” như những giống gà khác, thay vào đó là sự xuất hiện cặp sừng trâu nên được giới săn gà vô cùng ưa chuộng.

Việc nuôi gà vảy cá sư tử cũng khá dễ, chỉ cần tận dụng góc nhỏ của khu vườn nhà hoặc mái hiên cũng đủ để nuôi 1 cặp đẹp mắt, lại thân thiện với gia đình. Giá trên thị trường khoảng 1 – 4 triệu một con, là một món quà Tết vô cùng sang chảnh.

Gà tre Mã Lai

Gà tre Mã Lai hay gà Serama đều chỉ cùng một giống gà, có nguồn gốc Từ Mã Lai được tôn vinh như gà thượng lưu, gà thành phố hay gà vương giả. Đây không chỉ là một loại gà quý hiếm chỉ còn đếm trên đầu ngón tay mà còn gây ấn tượng về hình thể. Dáng chuẩn sang, mang vẻ đẹp vương giả quý tộc với: Mào chích, cánh xệ, đuôi xòe cánh quạt và thẳng một góc 90 độ so với mặt đất, tích gà tròn màu trắng…

Đặc biệt, để “đúc” một con gà được gọi là dáng chuẩn thì thời gian bỏ ra đến hàng chục năm. Vì vậy giá một con gà tre Mã Lai trưởng thành có thể lên đến vài nghìn đô một con. Gà con nặng từ 300g – 500g có giá gần 30 triệu đồng.

Đặt Gà Cúng Tết Thế Nào Để May Mắn Trọn Năm Đinh Dậu?

Trong văn hóa người Việt, gà là một trong những vật nuôi thân thuộc với cuộc sống. Đây cũng là con vật trở thành món ăn dâng cúng tổ tiên thần linh mỗi dịp lễ, Tết. Con gà gáy báo hiệu ngày mới đã trở thành một biểu tượng văn hóa gắn với tín ngưỡng tôn sùng mặt trời của cư dân nông nghiệp, là một trong những thứ không thể thiếu của mỗi gia đình.

Từ xa xưa gà luộc đã là món không thể thiếu trên mâm cỗ cúng của người Việt đặc biệt trong lễ Giao thừa và gia tiên ngày Tết. Mặc dù đã quá quen thuộc nhưng nhiều người, nhiều gia đình không biết cách đặt gà cúng Tết như thế nào cho đúng.

Theo TS Trần Thị Thu Thủy (Trưởng phòng Giáo dục, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam), con gà trống trong dân gian được coi là con vật quan trọng, báo hiệu điều lành, dữ, đoán định tương lai… Đầu năm, một số dân tộc như Mông, Tày… thường đặt gà trống cúng trước bàn thờ, cắt tiết, thả ra xem lúc giãy chết đầu gà sẽ quay về hướng nào để đoán định công việc làm ăn trong năm ấy thất hay phát.

Nên để đầu gà quay vào trong hay ngoài trong lễ cúng?

Nếu lúc giãy chết đầu gà quay về nơi thờ ma nhà hoặc buồng chủ nhà thì năm đó gia đình sẽ làm ăn phát đạt. Nếu đầu gà quay ra cửa thì năm đó làm ăn khó khăn, hao tiền tốn của. Họ sẽ bắt con gà khác cúng lại, nếu vẫn như thế thì phải mời thầy cúng về hóa giải… Còn với người Kinh thì lựa chọn gà cúng đơn giản hơn.

Tuy nhiên, gà cúng đêm giao thừa phải là gà trống hoa, trống mới le te gáy, không khuyết tật, màu lông đỏ hay vàng đỏ, mào đơn thẳng đứng, mỏ vàng, chân vàng… và quan trọng là chưa đạp mái (có ý nghĩa khỏe mạnh, tinh khiết) thì lời thỉnh cầu mới linh nghiệm.

Cách đặt gà cúng trong mâm cỗ Tết để có được nhiều lộc cho gia đình trong năm mới.

1. Đặt gà cúng Giao thừa như thế nào?

Khi chuẩn bị mâm cỗ giao thừa, bạn phải đặt gà cúng lên đĩa to, tháo dây buộc (nếu có), bầy ngay ngắn trên đĩa, tiết lòng đặt dưới bụng gà, mỏ ngậm bông hoa hồng đỏ. Điều quan trọng nhất là phải đặt đầu gà quay ra đường để đón quan Hành khiển cai quan năm mới đi qua, cách đặt gà cúng như vậy còn có ý nghĩa gọi mặt trời chiếu vào nhà mình.

2. Cách đặt gà cúng trên ban thờ

Một số chuyên gia nghiên cứu cho rằng khi đặt gà cúng trên ban thờ nên quay đầu gà hướng về bát hương với tư thế được gọi là “con gà biết kêu, biết gáy, đang chầu” tức là há miệng, chân quỳ và cánh duỗi ra tự nhiên. Nếu làm theo cách nhiều gia đình làm có nghĩa có đầu gà hướng ra ngoài thì đó là gà không chịu chầu. Thực tế là gà quay đầu ra ngoài sẽ đẹp hơn khi quay đầu về bát hương và phao câu chổng ra ngoài nhưng cách đặt gà cúng như vậy chỉ đẹp mắt về hình thức chứ không đẹp về ý nghĩa tâm linh và sự thành kính.

Tuy nhiên theo ý kiến của nhà nghiên cứu văn hoá dân gian Nguyễn Hùng Vĩ (trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội thì việc đặt gà quay vào trong hay quay ra ngoài không quan trọng. Bởi lẽ trong văn hóa thờ cúng thần linh từ xưa người ta chỉ thờ một miếng thịt là đủ, chỉ khi cuộc sống đã đầy đủ hơn thì người ta mới cúng cả con gà.

Cập nhật thông tin chi tiết về Chuyện Đá Gà Tết Đinh Dậu Xưa: Đòn Cáo trên website Raffles-design.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!